Truyện :
Số trang :
5
1
admin
2011-11-04 09:46:54
1718
2
Chuyển đến trang :
Chương 2 - Một bức thông điệp bí ẩn

   - Giống như vàng khối! Hanibal Jones tuyên bố.
   Trông sếp của ba thám tử trẻ thật minh mẫn khi nghiên cứu pho tượng nhỏ bé.
   - Có giá hả? Bob hỏi thăm.
   - Chắc là có, Hanibal gật đầu. Không chỉ vì bằng vàng.
   - Kìa Babal, Peter bắt bẻ. Có gì quí hơn vàng đâu?
   Bức tượng nhỏ óng ánh giữa các ngón tay của Hanibal.
   - Các cậu hãy xem, Hanibal nói, mức độ chạm trổ tinh vi của vật này.Chắc chắn là tác phẩm của một nghệ nhân tài giỏi. Xem đôi mắt nhỏ xíu này, cái đầu đội mũ lông vũ này. Có lẽ đây là cái bùa cổ, hình một người da đỏ. Mình đã từng thấy những cái giống như vậy trong các viện bảo tàng.
   Ba thám tử trẻ đang tập họp trong chiếc xe lán cũ dùng làm bộ tham mưu.
   Trong khi Peter và Bob kể cho xong cuộc phiêu lưu trên núi, Hanibal vẫn tiếp tục xem bức tượng nhỏ bằng vàng. Cuối cùng Hanibal thở dài:
   - Vậy các cậu nghĩ chính người kêu cứu đã vứt bức tượng nhỏ này ra khỏi tường à? Và cũng theo các cậu, hai người đàn ông, mà các cậu nhìn thấy, đã tóm được kẻ đáng thương kia và đã ra ngoài để tìm lại pho tượng nhỏ?
   - Đối với bọn mình thì quá hiển nhiên, Bob trả lời.
   - Nhưng không nhất thiết tiếng kêu cứu và pho tượng nhỏ có
liên quan với nhau. Các cậu khẳng định mà không hề có bằng chứng nào cả.
   Peter phản đối:
   - Kìa Babal!Đồng ý là một thám tử không được đưa ra kết luận vội vàng! Nhưng trong sự việc này,mọi chuyện hiển nhiên đập vào mắt.Bọn mình đã nghe tiếng kêu, pho tượng nhỏ đã bị vứt qua tường, rồi hai gã đàn ông kia đã ra ngoài để tìm lại pho tượng, và một tên gọi tên kia bằng sếp! Nghe rất giống bọn cướp.
   - Có thể, nhưng một lần nữa không có mối liên quan gì giữa tiếng kêu và pho tượng nhỏ hết.
   - Cậu nghĩ sao về cái bóng kì lạ? Bob hỏi.Mình chưa bao giờ thấy ai có vóc dáng và tiếng cười kì lạ như vậy.
   - Này, các cậu có thể mô tả tiếng cười đó cho mình nghe không?
   - Giống tiếng con nít cười, Peter nói.
   - Không, giống tiếng phụ nữ cười hơn, Bob chỉnh.
   - Hay giống tiếng của thằng khùng.
   - Căng thẳng và như hoảng sợ.
   - Hay thậm chí giống tiếng cười xấu xa của một người đàn ông.?
   - Phải... hơi giống tiếng cười của một ông già đang sợ hãi.
   - Rõ quá.- Hanibal thắc mắc nói. Tóm lại tiếng cười có thể là của bất kì ai. Không ai trong hai cậu có thể mô tả nổi tiếng cười đó. Dường như hai cậu nghe khác nhau nữa kìa. Đến mức mình