Truyện :
Số trang :
10
1
admin
2011-11-04 09:55:32
1738
2
Chuyển đến trang :
Chương 8 - Cái bóng trong đêm

   Tiếng cười quỉ quái như lấp đầy màn đêm... cao thé và không rõ, giống tiếng con linh cẩu hoang.
   - Nó đó, Peter thì thầm, cái bóng cười, nhưng nó có vẻ hơi khác...
   - ý cậu nói sao?
   - Ừ? thì, nó có vẻ đỡ gù hơn... nhưng, mình hoàn toàn nhận ra tiếng cười của nó.
   - Nhanh lên, Hanibal quyết điịnh, không được để lạc mất nó!
   Đến lượt hai thám tử rời bỏ chỗ gác để vào rừng. Hình bóng lờ mờ mà hai bạn đi theo đang rẽ vào con đường mòn ngoằn ngèo giữa cây cối. Hai thám tử cố gắng đi theo thật sát, may mà kẻ lạ không quay lại, không đứng lại. Hắn bước đi cương quyết và nhanh nhẹn và hắn cũng thôi không cười nữa. Cuộc rượt đuổi thầm lặng kéo dài trên suốt một cây số rưỡi theo ước đoán của Peter. Cái bóng vẫn mạnh dạn bước về hướng đông, càng bước càng đâm sâu vào rừng. Cuối cùng nó rời bỏ con đường mòn để đi theo một lối đi nhỏ xíu dẫn ra một thung lũng nhỏ, hình cốc. Tại đó có con đường đất đơn giản dẫn lên một căn nhà rừng, xây bằng khúc củi tròn, khá hư hỏng. Hai thám tử để ý đến hành lang chạy vòng ngôi nhà, cửa sổ đóng kín và ống khói bằng đá.
   - Giống như cái chòi săn, Hanibal nói nhỏ.
   - Nhìn kìa! Peter thì thầm.
   Một cái bóng thứ hai, cũng không giống người bằng cái bóng đầu tiên, vừa mới xuất hiện, nó thuôn dài, tối tăm, đang dịch chuyển về phía nhà. Khi nó qua gần, hai thám tử nhận ra đó là xe tải nhẹ, tắt đèn. Xe dừng lại ngang với kẻ lạ mà hai bạn đang theo dõi. Một người đàn ông thứ? nhì thấp và lực lưỡng nhảy xuống đất. hai người có cuộc hội thoại ngắn rồi tài xế xe tải ra sau xe mở cửa. Đến lượt bốn cái bóng mới nhảy xuống xe. Người đàn ông thấp bắt tất cả đứng theo hàng một, rồi đẩy chúng về phía nhà. Cái bóng thứ nhất bật đèn cổng lên, rồi bốn cái bóng nối đuôi nhau bước qua ngưỡng cửa.
   Peter sững sờ thất lên một tiếng:
   - Ồ ồ ồ ồ!
   Trong khoảng thời gian ngắn ngủi bước qua ngưỡng cửa, bốn cái bóng đã lộ rõ và... chúng không có đầu!
   - Đầu... đầu tụi nó đâu? Peter thì thầm bằng một giọng run rẩy.
   Giọng của Hanibal cũng không bình tĩnh hơn khi trả lời :
   - Mình... mình không biết. Giống như bốn chú lùn bị chặt đầu.
   Hai thám tử nhìn nhau trong bóng tối.
   - Không hiểu chuyện gì đang xảy ra ở vùng này, Peter nói nhỏ.
   - Mình rất muốn biết, Hanibal thở dài, xúc động hơn là chịu thừa nhận boón cái bóng không đầu. Có thể khi đến gần, ta sẽ nhìn thấy một cái gì đó qua cửa sổ, cửa sổ đóng không kĩ lắm!