Truyện :
Số trang :
18
3
admin
2013-04-03 08:02:25
2010
4
Chuyển đến trang :
nói! Nếu bạn ở Mỹ có lẽ bạn rất quen thuộc với màn trình diễn này!)
   Khán giả khắp nơi và ngay cả nghệ sĩ lão luyện trong nghề đều thán phục tài nghệ diễn xuất của Tuấn Đăng! Cả về những câu đối thoại lẫn tài diễn xuất của chàng, và tài điều khiển con rối một cách tài tình mà có lẽ chưa một ai trên thế giới này có thể làm được! Họ thấy chàng điều khiển con rối làm nó sống động như một con người thật sự! Những cái nheo mắt khôi hài và tự nhiên, những nụ cười lúc thì diễu cợt lúc thì chua cay, những cái nhăn trán, những cái nhíu mày thật đúng lúc đồng thời diễn tả đúng những diễn tiến đang xảy ra trong cuộc đối thoại ! Chưa từng ai trên đời này có thể điều khiển con rối tài tình như vậy! Khán giả và đồng nghiệp còn thán phục tài hoá trang cho con rối của chàng! Không một nghệ sĩ hoá trang nào có thể biến một con rối giống như một sinh vật thật và sống động như vậy! Người xem cứ ngở như mình đang xem một con người thật đối thoại với Tuấn Đăng chứ không phải như giữa một con người và một con rối!
   Các nữ khán giả ngưỡng mộ chàng như một thần tượng! Mỗi lần chàng bước ra sân khấu là tiếng huýt sáo, tiếng la hét điên cuồng vang lên như muốn vỡ cả lều xiệc! Thư từ các khán giả mộ điệu gửi về cho chàng hàng ngàn bức mỗi tháng! Một điều lạ là Tuấn Đăng ít khi đi chơi la cà đây đó như uống rượu, hay đánh bida sau buổi trình diễn hay trong những ngày nghỉ như các nghệ sĩ thường làm! Chàng thường nhốt mình trong cabin,
hay trong phòng khách sạn nơi đi lưu diễn! Hoạ hoằn người ta gặp chàng đứng một mình nơi chổ vắng, và như nói chuyện một mình với con rối chàng cầm trên tay!
   Một cái bí mật mà mọi người luôn thắc mắc là đi đâu chàng cũng kè kè mang theo con rối bên mình! Không khi nào để nó ở nhà cả ! Có người cho là chàng sợ kẻ gian trộm mất nó! Người thì nói Tuấn Đăng bị bịnh về tâm lý, nghề nghiệp luôn ám ảnh trong đầu nên đi đâu cũng mang theo con rối để trò truyện như là kẻ bị tự kỷ ám thị vậy! Kẻ dễ tính hơn cho là chàng muốn trau dồi nghề nghiệp cho vững mạnh hơn nên mang theo con rối để tập dượt trước các cuộc đối thoại trước các buổi trình diễn! Mặc cho thiên hạ xì xầm, Tuấn Đăng không bao giờ trả lời, hay đính chính việc đó cả ! Hình ảnh chàng và con rối lúc nào cũng bên nhau rồi cũng quen đi dưới mắt mọi người! Miễn sao chàng và con rối mang đến cho họ những trận cười thoải mái là họ mếm mộ rồi! Ông bầu và các đồng nghiệp cũng quá quen thuộc với hình ảnh này nên không ai buồn để ý hỏi đến cả! Nghệ sĩ mà! Họ ít để ý đến đời tư của người khác lắm!
   Một đêm kia sau giờ trình diễn, nghệ sĩ ai nấy đều tắm rửa và ăn uống xong! Họ đã trở về phòng của mình và sửa soạn đi ngủ! Ông bầu sai bà giúp việc đến cabin của Tuấn Đăng, mời chàng đến để bàn việc ký lại hợp đồng cho năm tới! Bà ta ra đi rồi chẳng thấy trở về! Nửa tiếng sau, ông bầu phải kêu người khác đi gọi chàng, và luôn tiện xem bà giúp việc đi đâu! Anh ta ra đi và rồi tiếng la hoảng ngay trước phòng của Tuấn Đăng