Truyện :
Số trang :
13
1
admin
2011-11-11 09:37:13
1750
2
Chuyển đến trang :
Phần 3

   - Mèng ơi! Dưới này nóng quá đi!
   Vừa xuống đến nơi, cả ba cảm thấy nghẹt thở vì sự thay đổi đột ngột của nhiệt độ và bầu không khí ở đây hầm và ẩm chịu không nổi . Thảo như bị hụt hơi .
   Nguyên nhận xét:
   - Ở trường chúng ta có học về rừng ở vùng nhiệt đới, có lẽ ba đang thí nghiệm về những loài thảo mộc của các xứ ấy !
   Thảo trả lời em bằng một giọng do dự:
   - Có lẽ là vậy!
   Không hiểu vì sao Thảo có một cảm giác bất an! Phải chăng vì chúng nó đang tò mò lục lọi phòng thí nghiệm của ba – một việc mà cha chúng nó đã cấm ngặt ?
   Thảo đứng phía sau hai đứa kia, nhìn khắp phía . Tầng này được chia ra làm hai phòng rộng lớn hình chữ nhật. Bên trái trước đây được dành làm phòng giải trí cho gia đình . Gian phòng nầy bây giờ tối om nên khó khăn lắm Thảo mới nhận ra được dáng lờ mờ của chiếc bàn ping-pong đặt ở giữa phòng. Ngược lại, căn phòng bên mặt là phòng làm việc của ông Bình sáng choang khiến ba đứa phải nheo mắt khi nhìn vào . Các ngọn đèn halogène thật lớn gắn trên trần toả xuống những tia sáng trắng tràn ngập căn phòng .
   Nguyên trố mắt nhìn vào kêu lên:”Ồ, nhìn kìa!” rồi nó nô nức tiến về vùng ánh sáng ấy .
   Chúng nó thấy có độ chừng 12 cây cao, bóng loáng với các cuống lá rất dày và ngọn lá thật lớn được trồng sát nhau trong một cái “chậu” khổng lồ chứa đầy đất đen .
   Thảo đi theo sau Nguyên thích thú la lên:
   - Chẳng khác nào một khu rừng . Xem này, ngoài mấy loại cây cao có giây leo uốn quanh còn có các loại thảo mộc bò trên đất um tùm và có cả dương xỉ nữa .
   Kim phê bình:
   - Đúng như là một vùng đầm lầy ! Mầy có chắc là ba mầy trồng được mấy thứ này chỉ trong vòng 5 hay 6 tuần lễ không ?
   - Tao chắc chắn như vậy mà ! – Thảo trả lời bạn trong khi ánh mắt nó dán vào một quả cà chua thật to lủng lẳng trên chiếc cuống mỏng manh màu vàng.
   Khi ấy Kim la lên:
   - Ồ, thích quá ! Tụi bây thử sờ cái nầy nè!
   Thấy bạn đang vuốt ve một chiếc lá rất lớn, dẹp có hình dạng một giọt nước mắt, Thảo ngăn lại:
   - Kim, đã bảo là không được sờ mó cái gì mà …
   - Tao biết … tao biết ..Nhưng mầy thử đặt bàn tay mày lên đây đi ….
   Thảo miễn cưỡng nghe theo bạn rồi đưa nhận xét trong khi Kim quay sang quan sát một ngọn dương xỉ :
   - Không phải là chiếc lá thường, nó nhẵn quá, giống như làm bằng gương vậy .
   Lúc ấy, Nguyên cỡi chiếc áo trên người ra, quăng xuống sàn