Truyện :
Số trang :
12
3
admin
2011-11-11 09:39:55
1718
4
Chuyển đến trang :
   Hai đứa nhanh nhẹn đi vào nhà bếp. Đầu vẫn đội nón, ông Bình nhìn hai đứa con với một nụ cười rạng rỡ và đặt hai chén xúp lên bàn.
   - Chào các con!- Ông vui vẻ nói . Ba đã chuẩn bị xong bữa ăn.
   Nguyên không dấu được sự ngạc nhiên buột miệng:
   - Hả? Ba làm bếp ?
   Thảo nhìn thẳng cha nói bằng một giọng nghiêm trang:
   - Thưa ba, chúng con có chuyện muốn nói với ba.
   Ông Bình tránh ánh mắt của Thảo:
   - Ba sợ ba không có đủ thời giờ để nói chuyện .. Các con ngồi xuống đi.. Thử món mới của ba nè . Ba muốn xem các con có thích nó không!
   Thảo và Nguyên ngoan ngoản ngồi vào bàn ăn . Nguyên nhìn hai cái chén đầy một chất sền sệt màu xanh, hỏi:
   - Cái gì đây ba?
   Rồi nó nhăn mặt tiếp:
   - Trông giống như món khoai tây “xanh” nghiền vậy!
   Đứng ở đầu bàn bên kia, ông Bình trả lời với một giọng đượm vẻ bí mật:
   - Đây là một thứ khác hẳn những thứ các con ăn từ trước. Nào, các con nếm đi! Ba cam đoan rằng các con sẽ rất ngạc nhiên.
   - Thưa ba, ba chưa bao giờ đích thân nấu ăn mà . – Thảo cố gắng không để lộ sự nghi ngờ trong giọng nói .
   Nụ cười đã biến mất trên mặt ông Bình. Ông nói:
   - Ba chỉ muốn các con thử món mới này thôi ! Các con như là những vật thí nghiệm của ba!
   Thảo nhấc muỗng lên những vẫn không đụng tới cái chất sanh sánh màu xanh trong chén:
   - Tụi con có nhiều điều muốn hỏi ba.
   Ông Bình ngắt lời Thảo:
   - Mẹ các con vừa điện thoại về lúc nãy!
   Thảo hấp tấp hỏi:
   - Mẹ gọi lúc nào ?
   - Mới đây thôi . Ba chắc rằng lúc ấy hai con ở ngoài sân nên không nghe tiếng chuông điện thoại reo.
   Nguyên vẫn dán mắt vào cái chén trước mặt nó, hỏi:
   - Mẹ nói gì hở ba?
   - Mẹ cho biết sức khoẻ dì Hồng đã khá hơn, dì không cần phải ở phòng săn sóc đặc biệt trong bệnh viện nữa. Mẹ các con có thể trở về nhà rồi.
   Thảo và Nguyên đồng thanh reo hò:
   - Tuyệt quá! Vui quá!
   Ông Bình đưa tay chỉ hai chén xúp ra lệnh:
   - Bây giờ thì … ăn đi !
   Nguyên xoay xoay chiếc muỗng hỏi:
   - Ơ… ba cũng ăn chứ ?
   Ông Bình trả lời nhanh:
   - Không, ba ăn rồi!