Truyện :
Số trang :
11
3
admin
2011-07-22 12:17:36
3114
4
Chuyển đến trang :
say như chết. Sau đó mọi việc đã vào nếp nang và tôi quen dần với nếp sống mới nàỵ Ban ngày đi học, chiều về cơm nước xong nói vài câu chuyện với hai bác rồi lên phòng học bài vở. Vào những ngày Chúa Nhật, sau khi đi lễ về, tôi cùng mấy anh chị con bác dượng đi xi nê hay đi dạo vòng bờ biển. Mọi việc diễn ra êm đẹp cho đến một đêm thứ Bảy, đang nằm trên giường đọc truyện tiểu thuyết của Quỳnh Dao, tôi nghe như có tiếng nói thì thào từ phòng bên vọng sang. Tôi nghĩ chắc bác tôi lên phòng đó để tìm kiếm gì. Nhưng 15 phút sau tiếng thì thào vẫn vọng ra, tôi tò mò hé cửa nhìn xem có ai bên đó không. Tôi thấy cửa phòng vẫn khóa, và tiếng nói bỗng nhiên im bặt. Tôi lấy làm lạ nhưng cũng trở vào phòng của mình tiếp tục đọc sách và đã thiếp đi lúc nào không biết nữạ Sáng hôm sau khi đi dự lễ ở nhà thờ Phước Hải về (bác dượng tôi không có đạo nên chỉ có cô tôi và anh chị cùng với tôi đi lễ mà thôi), tôi gặp riêng bác cô tôi và nói:
    - Ðêm qua cháu nghe có ai nói chuyện thì thào ở phòng kế bên, nhưng khi cháu ra coi thì không có ai cả!
    - Chắc là cháu ngủ mơ đó thôi chứ gia đình bác ở đây mấy năm nay có gì đâu! Thôi đi ăn sáng đi và nhớ đừng nghịch ngợm gì đến cái phòng đó nghe chưa!
    Tuy không hài lòng về câu trả lời của cô tôi, nhưng tôi vẫn
vâng dạ và đi ăn sáng rồi đi chơị Vào những ngày sau đó thì không có chuyện gì xảy ra và tuổi trẻ dễ quên nên tôi cũng quên mất sự việc nàỵ Nhưng lại đến đêm thứ Bảy, trong khi đang nằm đọc truyện thì tôi lại nghe tiếng xì xào bên phòng vọng quạ Tôi là thằng nổi tiếng nghịch ngợm ở nhà cho nên rất bạọ Tôi lắng tai nghe và khi chắc chắn rằng là mình không nghe lầm. Tôi nhè nhẹ bò ra cửa sang phòng kế bên và ghé mắt vào ổ khóa nhìn vào phòng. Trong phòng tối đen như mực chẳng thấy gì hết. Ngay cả tiếng thì thào lúc nãy bây giờ cũng im lìm. Trở về phòng với tính lì lợm của mình tôi tự hứa là sẽ tìm ra sự thật của căn phòng đó.
    Hôm sau tôi lại đem chuyện này nói với bác trai, nhưng tôi chỉ nói quanh là cháu nghe tiếng động ở phòng bên! Chắc có ai đó đột nhập vào nhà muốn trộm đồ hay sao đó. Bác tôi nạt ngang:
    - Mấy con chuột nhắt đó chứ ai mà vô nhà. Nó chạy rầm rầm và cắn nhau chí chóe suốt đêm. Cháu chưa quen nên khó ngủ, từ từ rồi sẽ quen thôị Mà nè cháu phải nhớ lời bác dặn không được phá phách gì cái phòng kế bên nghe chưạ
    - Dạ! Cháu nhớ ạ!
    Tôi trả lời nhưng trong lòng nghi ngờ là có cái gì bí ẩn mà các bác muốn dấu tôi đâỵ Tôi đợi cơ hội để tìm hiểu sự bí mật