Truyện :
Số trang :
27
3
admin
2013-06-18 11:51:22
2435
4
Chuyển đến trang :
thực tế trước mắt họ là làm sao vô bờ bến sớm được ngày nào hay ngày ấy. Dĩ nhiên là họ chỉ muốn vào bờ không nhất thiết phải là Mã-lai hay Thái-lan, hay bất cứ đất nào. Nhưng hình như có gì đó hơi bất thường đối với tôi ngoài chuyện ghe hết dầu. Cảm là cảm thấy thế thôi chứ lúc đó vì tuổi còn nhỏ nên tôi cũng không suy tư nhiều. Và cứ thế cả tuần này những câu chuyện quái dị cứ ngày càng dày thêm. Tôi đã đói bụng lắm mấy ngày này rồi nhưng tới hôm nay thì cơn đói thật đến mức giằn vặt tôi qúa rồi. Chịu không nỗi nữa tôi chui xuống hầm máy hỏi chú tôi có gì ăn không.
   Chú tôi đưa cho tôi một miếng gì mỏng nhỏ như móng tay trỏ gống rễ cây bảo con ngậm vào miệng nó sẽ giúp con bớt mất sức. Tôi cầm vật đó chui lên boong ghe định bỏ vào miệng thì gặp ngay Lành đang ngồi tựa vào phía bên ngoài buồng cabin. Ánh nắng tuy chiều nhưng còn gắt lắm.
   Đói lắm không? Tôi bẻ miếng rễ cây đưa cho Lành một nửa.
   Lành không trả lời tôi nhưng như muốn nói một điều gì khác.
   Tối qua người ta vứt xác anh Hòa xuống biển rồi. Tôi nói.
   Lành cũng thấy. Lành đáp và Lành tiếp: Ma là gì hả Hùng?
   Sao, Lành nói sao? Tôi ngạc nhiên không hiểu.
   Hùng có tin có ma không?
   Ờ. Người ta nói ma là hồn chết oan không siêu thoát được hoặc đang vướng vấn chuyện trần thế. Còn có người bảo rằng những người khi chết mà chưa hẳn chết rồi sau này chết thật thì hồn hay biến thành ma. Mà ăn nhập gì tới chuyện anh Hòa
chết…
   Không để tôi nói hết câu, Lành đột ngột nói: Mấy đêm nay Lành thấy ma.
   Gì! Tôi ngặc nhiên.
   Ma, Lành thấy ma. Lành nói gọn.
   Ma là ma làm sao, Lành có lầm không đó?
   Không lầm đâu. Lành thấy rõ lắm mà. Ngày mà anh Hòa chết đêm đó Lành thấy ma. Ba đêm trước.
   Lành nói không đầu không đuôi, giọng như muốn nói thật lớn để chứng minh mình không nói dối nhưng lại cố nén tiếng để khỏi người khác nghe.
   Lành thấy anh Hòa hả?
   Không, không phải anh Hòa, ai đó mà Lành thấy quen lắm.
   Gì!? Lành đưa tôi từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác. Sao lạ vậy được, hôm đó anh Hòa chết, rồi đêm đến Lành thấy ma nhưng không phải anh Hòa? Tôi nói lớn.
   Nói nhỏ thôi, người lớn biết được mình nói chuyện ma người ta cười cho đó. Lành không biết nữa, nhưng Lành thấy rõ lắm.
   Lành thấy là thấy làm sao? Tôi nghi vấn.
   Mấy đêm trước, có lẽ cũng chưa khuya lắm đâu, sau khi đọc kinh xong một lúc lâu, khi mọi người chuyện trò thưa dần thì Lành đang ngồi kia, gần cái cây lái đó thì nghe tiếng đập bên hông ghe. Lúc đầu Lành tưởng đó chỉ là tiếng sóng đánh như thường, nhưng sau khi nghe rõ thì thấy tiếng sóng đập này không như bình thường. Tiếng nước bì bõm như có cá lội ở đó.