Truyện :
Số trang :
29
3
admin
2014-05-11 06:08:11
1752
4
Chuyển đến trang :
điểm tốt cho công việc của mình vì vậy tôi đã boa anh ta ít đồng shilling liền ngay đó. Bỏ tiền vào túi anh ta nói:
   -Tôi sẽ cố gắng hết sức để làm cho ông được thoải mái.
   Tuy nhiên trong giọng nói anh ta có một vẽ như nghi ngại khiến tôi ngạc nhiên. Hay có lẽ tiền boa cho anh ta đã tăng lên và anh ta không vừa ý với mấy đồng của tôi?! Nhưng tôi nghĩ hẳn là chính anh ta cũng sẽ an ủi rằng “ Dầu sao cũng đủ một ly rượu”
   Tuy nhiên tôi đã nghĩ lầm và đã phán đoán anh ta không đúng. Suốt ngày hôm đó không có chuyện gì đáng nói đến. Tàu rời bến rất đúng giờ và vì thời tiết lúc ấy nóng bức nên khi tàu chạy thật là thú vị, tàu di động mang đến một luồng gió thật tươi mát. Ai cũng biết ngày đầu ở biển như thế nào. Người ta đi lại trên boong nhìn mặt nhau và thỉnh thoảng gặp được những người quen mà họ không dè là có mặt trên tàu. Lại thêm nổi băn khoăn về thức ăn không biết ngon hay dở cho đến khi đã ăn được hai bửa ăn thì vấn đề đó mới trôi qua. Rồi lại tới nổi băn khoăn về thời tiết cho đến khi tàu đã qua khỏi đảo Lửa. Lúc đầu các bàn ăn đều đầy nghẹt rồi bổng dưng thưa dần. Nhiều người mặt tái xanh vụt khỏi chổ ngồi vội vàng chạy ra cửa khiến các thủy thủ đã từng đi biển thở phào nhẹ nhõm vì người kế bên mình đã bị say sóng chừa chổ cho mình rộng rãi ăn uống thoải mái.
   Cuộc vượt Đại Tây Dương nào cũng rất giống nhau và chúng ta những người đi biển thường không coi việc vượt biển là một
điều hay ho hay lý thú gì. Cá ông và băng sơn quả là những thứ hấp dẫn nhưng cá ông thì con nào cũng giống nhau và băng sơn thì hiếm khi được thấy gần. Đối với đa số những người đi biển thì cái giây phút thú vị nhất trong ngày là khi đã rảo một vòng cuối trên boong, đã hút xong điếu xi-gà cuối và cảm thấy có thể vào phòng ngủ với một đầu óc thư thả.
   Vào cái đêm đầu tiên trong chuyến vượt biển đó tôi cảm thấy thật lười biếng nên đã đi ngủ sớm hơn thông thường. Khi bước vào phòng tôi ngạc nhiên thấy rằng mình có một bạn đồng hành. Một chiếc xách tay rất giống của tôi nằm bên góc đối diện và trên giường tầng trên đặt một chiếc chăn xếp gọn gàng với một cây gậy và một cây dù. Tôi thấy thất vọng vì đã hy vọng được ở một mình, nhưng tôi thắc mắc không biết người bạn đồng hành của mình như thế nào, vì vậy tôi quyết định nhìn xem ông ta.
   Tôi lên giường chưa được bao lâu thì ông ta vào phòng. Ông ta rất cao, rất ốm, rất xanh với tóc và râu mép màu cát ngà và cặp mắt xám không chút máu. Tôi nghĩ ông ta có cái vẽ khó mô tả, loại người mà bạn có thể gặp ở khu Wall Street nhưng không sao đoán được rõ ràng ông ta làm gì ở đó, hoặc loại người thường có mặt ở Quán café Ăng-lê, hình như chỉ có một mình và luôn uống sâm-panh. Bạn cũng có thể gặp loại người này ở trường đua nhưng ông ta sẽ có vẽ như không làm gì ở đó cả. Ăn mặc hơi lố, hơi kỳ cục một chút, thường có ba hoặc bốn hạng người này trên một chiếc tàu biển.