Truyện :
Số trang :
4
3
admin
2013-12-03 09:30:37
1869
4
Chuyển đến trang :
tới trạm điện thoại công cộng bên đường, quay ngay số 119 không chút ngần ngại.
   Ngoảnh lại, anh không thấy cô gái đâu nữa. Kỳ lạ thật, rõ ràng anh nhìn thấy cô bay bổng lên rồi rơi xuống mà vẫn bình yên vô sự và đã đi về nhà trong lúc anh mải gọi điện thọa? Hay là vì anh tưởng nhớ đến cô nên đã hoa mắt lên và mọi chuyện chỉ là hư ảo?
   Nhưng rõ ràng anh nhìn thấy biển xe, cái xe thì hẳn là không phải ảo tưởng rồi. Trong lúc anh còn đang ngờ vực bồn chồn thì phía xa đã vang lên tiếng còi xe cấp cứu của cảnh sát. Lát nữa anh biết nói sao, biết giải thích ra sao với người ta về một tai nạn không hề xảy ra? Anh rụt cổ lại rồi lặng lẽ rẽ vào một ngõ nhỏ chuồn thẳng.
   Sáng hôm sau, bất ngờ anh đọc được tin về một vụ phá án.
   “ Vụ án không tìm ra đầu mối về việc cô Chu Hiểu Tuệ bị tai nạn, chiếc xe gây án sau đó đã bỏ chạy nhiều ngày qua cuối cùng đã được khám phá. Hôm qua, một người chứng kiến đã báo cho chúng tôi số xe của kẻ gây án, chúng tôi đã lần theo đầu mối và đã bắt được thủ phạm... Theo tin cảnh sát cho biết, người mục kích đường là một thanh niên còn trẻ, khi gọi cho 119 còn chỉ rõ nơi xảy ra tai nạn cùng số xe gây án, nhưng khi xe cấp cứu của cảnh sát tới hiện trường thì không thấy dấu vết của vụ tai nạn nào cả. Cảnh sát vẫn truy tìm chiếc xe gây án theo số xe được báo và thủ phạm đã phải khai nhận hành vi phạm tội của mình. Còn việc người chứng kiến tại sao lại báo
tin như thế thì chúng tôi còn đang nghiên cứu...”
   Anh thở phào cảm thấy sống lưng mình đang tê dại đi. Anh thầm nghĩ, đêm nay mình vẫn phải về theo lối cũ đêm qua để xem tấm bìa trên cột điện đã được lấy đi chưa. Anh thật sự cầu mong cô gái đêm qua lại xuất hiện, và lần này anh nhất định không do dự nữa để còn kịp làm quen với cô....