Truyện :
Số trang :
23
1
admin
2011-08-11 04:29:14
1817
2
Chuyển đến trang :
Chương 6

   Đang nằm trên giường chợt nghe có tiếng gõ cửa, Hân Du bước xuống mở cửa ra, và nép mình sau cánh cửa để tránh ánh sáng.
   Một cái đầu đen ló vào:
   - Hân Du ơi! - Giọng một người đàn ông. Hân Du nhận ra Minh Quang, người bạn cùng làm chung công ty với Hoàng Tuấn.
   - Dạ, em đây!
   Hân Du nói và xuất hiện sau cánh cửa:
   - Có chuyện gì vậy anh ?
   Minh Quang bước hẳn vào nhà.
   - Em đang làm gì đó ?
   - Dạ em đang đọc sách.
   - Sao không đi ra ngoài dạo chơi cho nó khuây khỏa. Nằm mãi trong phòng này không thấy chán sao ?
   Hân Du cười, đưa tay vén mấy sợi tóc lòa xòa trên má:
   - Dạ thôi! Em thích nằm trong phòng đọc sách hơn. Ở thành phố ồn ào quá, xuống đây được cái yên tĩnh nên tranh thủ mà nghỉ ngơi.
   Minh Quang đặt một túi xách lên bàn, rồi ngồi xuống ghế.
   - Tuấn gởi đồ ăn trưa về cho em. Hôm nay ở công trường có việc đột xuất, nên Tuấn không về được.
   - Có chuyện gì vậy anh? - Hân Du nôn nóng hỏi.
   Minh Quang đưa tay vuốt mặt:
   - Trời ơi! Bây giờ nhắc lại anh còn ớn lạnh thấu xương.
   - Nói nhanh cho em nghe đi anh?
   - Thằng Tuấn tưởng là chiều nay làm đám cho nó rồi chứ. Anh nghĩ nó chết trăm phần trăm rồi, nhưng thật kỳ lạ cứ như là có ai che chở cho nó vậy.
   Hân Du khẽ rùng mình:
   - Rồi anh Tuấn có làm sao không anh?
   - Không, chẳng hề gì, chỉ xước da một chút thôi. - Rồi Minh Quang kể. - Tuấn đang đứng phía trước giám sát công nhân thi công, một cái cần trục cẩu một tấm bê tông lên tầng năm của công trình thì bất ngờ có sự cố. Bộ phận xích trong cần cẩu bị tuột ra, tấm bê tông rơi xuống. Tuấn đang đứng phía dưới ngay đó, anh hét lên thất thanh. Cứ nghĩ rằng Tuấn sẽ bị đè bẹp dưới tấm bê tông nặng hàng nghìn ký kia. Nhưng thật không ngờ. Thật kỳ lạ vô cùng. Tấm bê tông thay vì rơi thẳng xuống với sức nặng của nó. Thì lại chao đi, rơi lệch qua một bên, cứ như là có một sức mạnh vô hình nào đó đẩy đi vậy. Hoàng Tuấn thoát chết trong gang tấc. Chỉ tại lúc tấm bê tông rơi xuống, làm hất tung mấy tấm ván gần đó, nên vai chồng em mới bị xước một chút thôi. Thật là hú vía.
   Hân Du chấp tay lên ngực:
   - Cám ơn trời phật đã che chở cho chồng con.
   Minh Quang bưng ly nước Hân Du vừa rót ra uống một hơi. Đặt cái ly xuống bàn, anh ta nói: