Truyện :
Số trang :
26
1
admin
2011-08-11 04:29:54
1769
2
Chuyển đến trang :
Chương 7

   Một cái bóng trắng xẹt ngang qua hiên nhà, rồi lẫn nhanh vào phòng.
   - Hù!
   Bị bất ngờ, Hân Du giật thót người lên. Quay lại, nhận ra Mai Linh, nàng đấm vào tay bạn:
   - Đồ khỉ! Làm người ta hết hồn.
   Mai Linh tinh ý nhìn thấy nước mắt còn đọng lại trên mi bạn. Cô day day hai má Hân Du:
   - Sao? Lại khóc nữa rồi. Bồ cứ như vậy hoài, phải chấp nhận sự thật chứ ?
   Hân Du ngả đầu vào vai bạn thở dài:
   - Buồn lắm. Dẫu biết rằng đây là sự thật.
   Mai Linh vỗ vỗ vào lưng bạn:
   - Từ từ rồi cũng sẽ quen dần thôi. Cũng như mình vậy, thời gian đầu hụt hẫng lắm, nhưng rồi cũng phải tự an ủi lấy mình mà thôi.
   Hân Du thả bạn ra và hỏi:
   - Đi nhiều như vậy có mệt lắm không?
   - Mệt lắm chứ. Ma cũng như người, hoạt động nhiều thì mệt nhiều. Có điều hành động của ma thì nhanh hơn người thôi.
   Mai Linh leo lên giường nằm phía trong. Hân Du ngả người theo bạn. Cả hai cùng thì thầm trò chuyện.
   - Thế nào rồi! Đã báo mộng cho anh Vũ chưa?
   - Rồi! - Mai Linh hào hứng nói. - Mình đã báo mộng liên tục cho anh ấy hai đêm. Lúc đầu anh ấy cũng mơ hồ lắm, chưa hiểu hết giấc mộng của mình. Nhưng nhờ lặp đi lặp lại, Vũ đã biết mình muốn nói gì.
   - Thế anh ấy có đến đảo Tương Tư chưa?
   - Có, anh ấy đã chuẩn bị hành trang. Sáng mai đi xuống đây. Còn mình, mình xuống trước để đón anh ấy ở bến "Trần Gian".
   - Bến "Trần Gian" nào ?
   - Đó là tên mới, mình tự nghĩ ra đó. Bên kia là đảo Tương Tư, thì bên này là đảo "Trần Gian". Mình sẽ chờ anh Vũ cùng lên đò. - Mai Linh cười khúc khích.
   - Ước gì mình có thể đi cùng hai người sang đảo Tương Tư.
   - Thì bồ cứ đi, ai cấm được.
   - Không ai cấm, nhưng làm sao đi được. Mình phải nói với anh Tuấn là đi đâu?
   - Ừ há! - Mai Linh gật gù. - Sự vắng mặt của bồ lúc này là không được. Hoàng Tuấn sẽ đặt dấu hỏi ngay thôi.
   - Vậy khi nào có dịp, bồ nhớ đưa mình tới hòn đảo huyền bí ấy nha.
   - Ừ! Mình hứa.
   Hai người mãi nói chuyện. Không hay mẹ của thằng Cuội đẩy cửa bước vào. Trên tay bưng một tô cháo nóng bốc khói. Tưởng Hân Du ngủ, cô bước đi nhẹ nhàng. Sợ làm ồn giấc ngủ của người hàng xóm.
   Nhưng... bất chợt cô nghe có tiếng nói chuyện rì rầm to nhỏ.