Truyện :
Số trang :
22
3
admin
2011-08-18 05:29:07
2555
4
Chuyển đến trang :
   - Kìa, mẹ! Mẹ để con kêu xe...
   Nhưng bà mẹ chồng của cô như không còn nghe lời nói của cô nữa. Bà cứ bước đi, cho đến khi vấp chân ngã sóng soài trên đường. Hồng Hạnh hốt hoảng tới đỡ bà dậy thì phát hiện bà bị trào máu ở hai khóe miệng.
   - Mẹ!
   Tội nghiệp Hạnh, chỉ trong vòng một thời gian ngắn mà bao nhiêu chuyện xảy ra vượt quá khả năng chịu đựng của cô. Cô quỵ xuống trên thân thể bất động của bà mẹ chồng, và không còn chút sức lực nào để gượng dậy. Ở một góc khuất gần đó, có một bóng người đứng nhìn vào cảnh ấy hình như chăm chú lắm. Mãi đến khi có người tới vực hai người dậy, đưa vào khu cấp cứu.
   
   Sau cái chết của Tấn được hai ngày thì bà Hiệp Phát cũng trút hơi thở cuối cùng. Bà chết bởi nguyên nhân nào thì ngay cả ở bệnh viện người ta cũng rất mơ hồ. Họ chỉ ghi vắn tắt trong bệnh án: Trụy tim.
   Nhưng Hồng Hạnh không tin thế, bởi cô đã chứng kiến cảnh bà bị thổ huyết sau khi nghe đến tên Tuyết Thu nào đó. Nhưng bây giờ thì mọi việc coi như kết thúc, tìm ra nguyên nhân thật sự cái chết của bà mẹ chồng để làm gì nữa. Hạnh bỏ về nhà mình ngay hôm sau đám tang và kiệt sức nên ngủ vùi ngay từ rất sớm. Cho đến nửa đêm..
   Hạnh choàng dậy khi nghe tiếng gõ cửa. Chạy ra mở cửa
ngay, nhưng cô đã sững sờ bước lui lại trong sự kinh hãi. Bởi đứng trước mặt cô lúc ấy là một người con gái cỡ tuổi mình, có khuôn mặt rất đẹp, nhưng nét u buồn khó che giấu.
   - Cô là...
   - Tuyết Thu.
   Hồng Hạnh dù chưa biết Tuyết Thu là người thế nào nhưng tự dưng cô cũng bị giật mình. Có lẽ cô nhớ tới thái độ sợ hãi của bà mẹ chồng hôm trước với người tên Tuyết Thu này.
   - Cô cần gì ở tôi?
   - Cô không muốn biết tin chồng mình ở đâu sao?
   Bấy giờ Hồng Hạnh mới chợt nhớ.
   - Cô đưa xác chồng tôi đi đâu? Tại sao cô làm vậy?
   - Ai là chồng cô?
   - Tấn! Cô cướp xác Tấn trong nhà xác và chính vì chuyện đó nên mẹ chồng tôi mới chết!
   Tuyết Thu phá lên cười, trong âm thanh như có gì đó khiến người nghe ớn lạnh!
   - Chồng cô! Nghe nói tôi phát rùng mình, ha ha!
   Hồng Hạnh vừa bực, nhưng chẳng hiểu sao lại hơi sợ. Nhìn gương mặt người phụ nữ trước mặt mình lúc này, cô chợt hiểu phần nào lý do bà Hiệp Phát đã sợ. Hình như cô ta có điều gì đó bất thường...
   - Cô yêu Tấn từ bao giờ?
   Câu hỏi khiến Hạnh dù có nhịn hết cỡ cũng phải nổi cáu:
   - Cô làm gì có đủ tư cách hỏi điều đó! Tôi yêu cầu...