Truyện :
Số trang :
17
1
admin
2011-08-11 04:49:55
2090
2
Chuyển đến trang :
Chương 1 - Bóng ma áo hồng

   Do quá mệt sau một chuyến đi dài từ Sài Gòn lên, nên Hậu đã ngủ một giấc từ năm giờ chiều cho đến khi giật mình tỉnh lại, nhìn đồng hồ anh mới biết lúc ấy đã hơn mười giờ đêm!
   Vừa định bước xuống giường thì Hậu đã nghe tiếng của ông Tư Hiền quản gia:
   - Cậu dậy chưa cậu Ba ơi?
   Hậu vừa ngáp vừa trả lời:
   - Mới dậy chú Tư ơi. Còn buồn ngủ quá trời!
   Ông già Tư đẩy cửa bước vào, vừa nhìn Hậu vừa lắc đầu:
   - Đúng là thanh niên sức voi mà, ngủ bỏ cả cơm chiều, tôi kêu đến gần chục lần mà cậu vẫn không dậy.
   Hậu vỗ vỗ bụng:
   - Quả là đói thật. Nhưng ngủ vẫn ngon hơn!
   Già Tư chỉ tay ra ngoài:
   - Phải chi cậu không ngủ thì lúc chín giờ ra ngoài sau vườn nhìn trăng lên đẹp mê hồn luôn!
   Hậu tiếc rẻ:
   - Vậy sao chú Tư không kêu con dậy, con mê xem trăng lên mà!
   Ông già Tư lắc đầu:
   - Thiếu điều thổi còi báo động mà cậu có chịu thức đâu. Thôi để đêm mai, trăng còn tròn tới đêm mốt kia mà.
   Hậu vừa vươn vai vừa bước ra ngoài:
   - Cho giãn gân cốt một chút.
   Già Tư lo ngại:
   - Trời giờ này trở lạnh, gió đêm nay lại lớn, coi chừng mưa đó cậu.
   Hậu cười vừa vỗ vai người quản gia già mà anh coi như người thân:
   - Con còn đang muốn có mưa để tắm đây, nóng phát điên được!
   Biết không thể ngăn cậu chủ bướng bỉnh, nên già Tư dặn thêm:
   - Cậu chỉ nên quanh quẩn trong sân vườn thôi. Trời tối không nên đi xa ngoài kia!
   Động sự tò mò mà bấy lâu nay Hậu chưa có dịp để hỏi:
   - Ở ngoài sau vườn nhà mình có gì mà cả ba con ngày trước, cho tới chú bây giờ lúc nào cùng nhắc chừng như không muốn ai ra ngoài đó là sao vậy?
   Già Tư đáp lửng lơ:
   - Thì nhiều bụi rậm, vả lại ban đêm nữa...
   Hậu không hỏi thêm, anh lững thững bước ra sân, chỉ định đứng chơi, hóng mát một lúc rồi vào, nhưng chỉ sau vài chục giây thì lại mon men bước theo lối mòn, đi vào vườn.
   Trời đêm mát dịu, gió nhè nhẹ càng khiến cho Hậu thích thú, cứ đi tới mà quên lời dặn của già Tư.
   Ngôi nhà của cha anh xây từ khi ông mới khởi đầu sự nghiệp đồn điền ở đây nên đất chúng quanh nhà rộng mênh mông, có