Truyện :
Số trang :
17
5
admin
2011-08-11 04:49:55
2248
6
Chuyển đến trang :
người hát tự đặt, hoặc đó là một bài tân nhạc được biến thành hát ru, nên nghe vừa lạ lại vừa dễ gây thích thú cho người nghe.
   - Kìa cậu...
   Tiếng của ông già Tư sau lưng. Hậu quay lại, anh hơi bực mình:
   - Con đi dạo mát, sao chú Tư theo ra làm gì.
   Già Tư có vẻ lo lắng:
   - Nửa đêm mà cậu đi ra đây, bảo sao tôi không lo?
   Hậu cau mày:
   - Vườn nhà mình chứ phải trong rừng trong rú gì đâu mà chú ngại?
   Rồi anh hỏi tiếp liền:
   - Bên kia có xóm nhà phải không chú Tư?
   Già Tư ngạc nhiên:
   - Bên nào? Làm gì có...
   - Thì bên phía có tiếng ru kia kìa.
   Lúc ấy chẳng hiểu sao tiếng hát ru đã ngưng bặt, nên già Tư hỏi lại:
   - Tiếng hát gì ở đâu?
   Hậu đành phải chỉ tay qua hàng rào:
   - Bên đó đó! Con mới nghe ai hát ngọt ngào lắm.
   Tự dưng ông già Tư tái mặt, ông kéo tay Hậu quay trở lại ngay:
   - Cậu đừng đứng ở đây!
   Bị lôi đi bất ngờ, Hậu không cưỡng lại được, nhưng chừng
vài chục bước anh đã giằng tay ra và gắt lên:
   - Sao chú làm vậy, cháu đâu phải trẻ con!
   - Nhưng... tốt hơn là cậu nên vào nhà. Tôi đã hâm cơm và dọn ra rồi, cậu vào ăn cho nóng.
   Hậu không còn cách nào hơn, nên anh lững thững đi theo vào nhà. Tuy nhiên trong đầu anh vẫn còn nghe văng vẳng tiếng hát ru kia...
   Anh vụt hỏi:
   - Bên đó ai ở vậy chú Tư?
   Già Tư đáp không tự nhiên:
   - Có ai đâu. Nơi đó...
   - Chắc chắn là có xóm nhà. Vậy mà lâu nay con cứ nghĩ nhà mình ở giữa rừng, cách ly với mọi thôn xóm, như có lần ba con nói, ông không thích có xóm làng ở gần.
   - Ừ!
   - Chú xác nhận với con là có xóm làng ở nơi đó phải không?
   - Đâu có! Tôi nói lời ông bảo là đúng. Sinh tiền ông không thích chung đụng với người khác. Hồi xây ngôi nhà này cũng thế, đúng ra nó ở cách đây hơn hai cây số, chỗ ranh đất phía đông, nhưng do nó gần với xóm của cư dân, nên ông chủ chuyển qua đây dựng nhà và tỏ ra thích thú lắm.
   Lúc ngồi ăn cơm, chợt nhớ ra Hậu lại hỏi:
   - Có ai quen mà thường qua lại với nhà mình không chú Tư?
   - Cậu quên lời tôi kể sao, lúc sinh tiền ông có thích giao du với ai ở xử này đâu mà quen với biết?