Truyện :
Số trang :
16
3
admin
2011-08-11 04:52:55
2003
4
Chuyển đến trang :
   - Con hỏi sao? Ừ, thì từ nào đến giờ ta vẫn là Hiền, Tư Hiền.
   - Chú là...
   Hậu định hỏi thẳng, nhưng anh lại khựng lại, lưỡng lự.
   Ông già Tư vẫn không hay biết chuyện Hậu đã rõ mọi chuyện, chú tiếp tục nói:
   - Ta mê man, nhưng trong cơn mê lại thấy người ta đang muốn ám hại má con. Ta muốn dậy đi báo cho bà ấy, nhưng không làm sao dậy được. Mới vừa rồi, trong lúc ta đang tuyệt vọng thì chợt nhìn thấy đứa con gái mặc chiếc áo màu hồng, nó ẵm đứa con trên tay và chạy tới báo cho ta biết rằng con phải chạy ngay đi kẻo mất mạng! Ta hốt hoảng và tỉnh lại được, kịp lúc con tới đây!
   Hậu không nhịn được, anh hỏi thẳng:
   - Chú nói xem, có phải chú đã giết cô gái đó không?
   Ông già Tư nhìn sững Hậu:
   - Con con nói gì vậy? Giết ai?
   Hậu gắt lên:
   - Chú đã dìm mẹ người ta xuống hồ, tại sao không tha đứa bé mới có mấy tuổi? Chú có còn là con người không?
   Ông già Tư sững sờ trước cậu hỏi bất ngờ của Hậu, ông lắp bắp:
   - Ta... ta...
   Hậu nói như gào lên:
   - Gieo tội ác thì sẽ phải đền tội thôi! Chú đừng giấu nữa, tôi đã biết hết rồi. Chính chú đã làm cho mẹ tôi mang tiếng là kẻ
giết người!
   - Kìa, con!
   Hậu đanh giọng lại:
   - Lâu nay tôi kính trọng chú, thương yêu chú, coi như cha chú, vậy mà chú làm cho tôi thất vọng quá! Chú là kẻ giết người!
   - Kìa, Hậu!
   Hậu quay bước đi ngay, nhưng vừa ra tới cửa phòng bệnh, anh chợt khựng lại. Bởi có một người đang đứng chặn ngang lối đi của anh. Người ấy khi vừa nhìn thấy, Hậu đã phải kêu lên:
   - Là cô! Cô là...
   Cô gái mặc chiếc áo hồng mà Hậu từng thấy, từng cầm nó trên tay. Cô gái có gương mặt giống hệt như cô nàng ăn mặc rách rưới ngồi hát trên bờ hồ. Tuy cô ta có ăn mặc đẹp hơn, lộng lẫy hơn, nhưng mái tóc và khuôn mặt thì không thay đổi. Nhất là cặp mắt vừa long lanh, nhưng cũng đượm buồn...
   Cô nàng cất giọng nghiêm khắc:
   - Giao cho anh giữ con mà anh nở bỏ lại rồi đi luôn, vậy ai chăm sóc nó, ai cho nó bú suốt hai ngày nay?
   Hậu lúng túng:
   - Tôi buộc phải... tôi phải...
   Từ bên trong, ông già Tư hỏi vọng ra:
   - Ai tới vậy Hậu? Nếu là bà ấy thì để ta...
   Cô gái áo hồng vội vã: