Truyện :
Số trang :
31
5
admin
2011-08-05 09:45:52
4064
6
Chuyển đến trang :
mắt cô như có ai đó kéo trì xuống.
   Cơn buồn ngủ bất chợt kéo đến, khiến cho Bích Trâm dù mới vừa tỉnh lại sao cơn ngất, cũng không thể cưỡng lại được...
   ° ° °
   -Tỉnh lại đi chớ, ngủ gì mà li bì vậy?
   Nghe giọng nói quen quen, Bích Trâm từ từ mở mắt ra, cô giật mình khi thấy đứng trước mặt mình là chị Marie Lan và Lan Ngọc, một đồng nghiệp.
   Marie Lan càu nhàu:
   - Mày sao vậy Bích Trâm, đau bệnh gì mà nằm cả hai ngày hai đêm, bữa nay nếu tao với con Lan Ngọc không tới đây thì chắc mầy ngủ luôn quá!
   Bích Trâm ngơ ngác nhìn quanh, cô nhận ra đây là căn phòng của mình và hoảng hốt:
   - Em về đây hồi nào? Ai đưa em về?
   Marie Lan lắc đầu:
   - Con quỷ này mê ngủ đến không còn nhớ gì hết. Thì con Lan Ngọc và thằng bảo vệ vũ trường đưa mày về chớ ai.
   - Về đâu?
   - Thì về đây chớ về đâu nữa! Đêm hôm đó mày bị đau bụng rồi ngất đi, tao tính biểu tụi nó chở đi nhà thương, nhưng sau đó thấy mày không đến nỗi nào, nên mới biểu con Lan Ngọc hộ tống mày về luôn nhà.
   Quay sang Lan Ngọc, Bích Trâm hỏi dồn:
   - Mày đưa tao về đâu?
   Lan Ngọc phá lên cười:
   - Con khỉ này đầu óc có vấn đề rồi. Thì về đây chớ về đâu.
   Bích Trâm nhớ lại căn phòng lạ, cô kêu lên:
   - Tôi ở căn phòng đó và bị khoá chặt cửa không ra được!
   Marie Lan cũng cười to:
   - Con này bị rối loạn thần kinh rồi! Chắc là do mê sảng lâu quá mà ra.
   Rồi chị quay sang Lan Ngọc trách:
   - Sau bữa đó em không ở lại với nó cho đến lúc nó tỉnh hẳn đã?
   Lan Ngọc kêu lên:
   - Ở luôn tới bữa nay à? Tối đó em thấy nó thở đều nghĩ chắc sau khi cơn đau giảm sẽ tỉnh lại, mà nhà em có việc nữa, nên em mới bỏ về. Vả lại ở chung nhà với nó còn có bà chủ nhà mà, có gì họ sẽ giúp nó...
   Bích Trâm nói lớn:
   - Không phải căn phòng này! Em ở...
   Chợt nhớ lại búi tóc, cô quay quanh giường tìm và reo lên:
   - Nó đây rồi!
   Bích Trâm nhặt lấy búi tóc nằm cạnh gối đưa lên nói:
   - Vật này em lấy đi trong căn phòng ấy đấy!
   Nhìn búi tóc, Marie Lan ngạc nhiên:
   - Của ai vậy?
   - Em cũng không biết, nhưng chắc chắn là của một cô gái nào đó.