Truyện :
Số trang :
6
3
admin
2013-10-06 03:17:48
1989
4
Chuyển đến trang :
cháu làm lễ vu quy; không ngờ xúc phạm đến quan nhân, mong ngài lượng thứ.
   Ân ngồi dậy, đỡ ông lão lên nói:
   - Không biết hôm nay là ngày vui mừng của nhà ta, thật áy náy vì không có gì để mừng tặng.
   Ông già đáp:
   - Ðược quan nhân hạ cố, trấn áp điềm hung hiểm, là may lắm rồi. Lại xin được phiền ngài ngồi lại cùng vui, quý hóa biết chừng nào.
   Ân cũng mừng, nhận lời.
   Vào trong lầu, nhìn xem, thấy bày biện đẹp đẽ, trang nhã.
   Lúc ấy, có người đàn bà bước ra vái chào, tuổi đã ngoại bốn mươi. Ông già nói:
   - Ðây là tiện nội.
   Ông vái chào lại.
   Bỗng nghe tiếng sênh, tiếng nhạc cất lên inh tai, có người nhà chạy vội lên thưa:
   - Ðến rồi!
   Ông lão chạy ra đón, Ân cũng đứng đợi.
   Phút chốc, một chiếc đèn lồng bằng sa mỏng dẫn chú rể vào.
   Chú rể tuổi khoảng mười bảy mười tám, vẻ người sáng sủa, thanh tú.
   Ông già bảo hãy chào quan khách trước.
   Chàng trai đưa mắt nhìn ông.
   Ông giữ chân tiếp khách dùm chủ nhà, nên nhận lễ nửa khách
nửa chủ. Thứ đến là bố vợ và chàng rễ giao bái. Xong, bèn ngồi vào bàn tiệc.
   Một loáng, đám người phấn sáp kéo lên như mây. Rượu thịt bày la liệt. Chén ngọc, bình vàng sáng nhoáng, chiếu rọi lên bàn ghế.
   Rượu được vài tuần, ông già bảo con hầu vào mời tiểu thư ra.
   Con hầu vâng lời đi vào, lúc lâu vẫn không thấy ra.
   Ông lão tự mình đứng lên, vén bức màn, giục ra.
   Phút chốc, một bọn hầu gái, trẻ có già có, cùng đỡ cô dâu ra.
   Tiếng ngọc đeo vang lên lanh canh, mùi lan thơm sực nức.
   Ông già truyền bảo nàng hãy trông lên mà chào lạy.
   Lạy xong cô dâu đứng dậy, ngồi bên cạnh bà mẹ.
   Ân đưa mắt liếc nhìn, thấy cô tóc phượng cài trâm thu, tai đeo ngọc minh châu, dung nhan tuyệt đẹp.
   Thế rồi, rót rượu vào chén vàng, mỗi chén lớn chừng vài đấu.
   Ân nghĩ:
   - Vật này có thể đưa cho bạn bè làm chứng được, bèn giấu vào trong tay áo rồi vờ say, tựa xuống ghế, gục đầu mà ngủ.
   Mọi người đều nói:
   - Ông lớn say rồi!
   Không bao lâu, nghe tiếng chú rễ có lời xin rước dâu.
   Tiếng nhạc, tiếng sênh lại nổi lên, mọi người nhộn nhịp xuống lầu ra đi.
   Xong xuôi, chủ nhân thu dọn bàn tiệc, thấy thiếu mất một cái chén, tìm khắp không thấy.