Truyện :
Số trang :
12
5
admin
2011-08-18 05:32:08
2491
6
Chuyển đến trang :
dám xông vào nhà lạ, lại nghịch phá, lúc lại e thẹn.
   Với sự tò mò, khiến Tuấn quyết định men theo lối cô ta vừa đi. Lúc nãy không kịp hỏi nhà cửa ở đâu, bây giờ làm sao tìm? Nhưng khi nhớ lại trong mấy ngày qua, Tuấn đã quan sát, gần đây chỉ có một xóm nhà duy nhất cách chỗ trọ của anh không xa, chắc chắn cô nàng đến từ đó. Nghĩ vậy nên Tuấn mạnh dạn bước nhanh về hướng có ánh đèn, là xóm nhà khoảng mười nóc. Anh chỉ mất gần mười phút đã tới nơi. Chưa vội hỏi ai, Tuấn chậm rãi bước qua từng nhà, mà nhà nào anh cũng lén nhìn vào, hy vọng bắt gặp bóng dáng cô nàng. Qua hết tám nóc nhà rồi mà vẫn chưa thấy gì, đến ngôi nhà thứ chín thì chợt nhìn thấy cánh cổng tre chưa kịp đóng, Tuấn mừng thầm:
   - Có thể là đây!
   Anh vừa cố nhìn vào trong thì đã nghe có tiếng quát từ bên trong nhà:
   - Con gái hư, mày đi đâu giờ này!
   Một tiếng kêu đau, rồi giọng nghe quen quen:
   - Con... con đi sang nhà bạn!
   - Đồ con hư. Tao nói cho mà biết, nếu lần sau mà còn đang đêm lẻn đi nữa thì đừng trách sao không nương tay!
   Rõ ràng vừa rồi là giọng của cô nàng! Thì ra nàng ta chỉ vì ghé qua nhà mình mà về bị đòn, Tuấn nóng mũi định lên tiếng gọi để chặn đòn roi kia, nhưng kịp dừng lại. Bởi anh biết, anh mà lên tiếng lúc này thì khác nào lửa cháy đổ thêm dầu! Bên trong lại những tiếng roi vụt mạnh, nhưng lần này nàng lại
không khóc, không kêu. Hình như đang cố chịu đòn.
   Sốt ruột quá, nhưng Tuấn cũng chẳng biết làm sao. Cuối cùng nghĩ ra được một kế, anh tìm một hòn đá lớn, ráng hết sức ném nó thẳng vào cửa, gây ra một tiếng động thật lớn. Sau đó chạy đi khá xa, đứng đợi nghe động tĩnh.
   Quả nhiên có tác dụng. Có bóng một bà già bước ra cửa ngơ ngác tìm. Như vậy cô nàng đã không bị đòn roi nữa. Trời dần khuya. Thấy đứng lâu cũng không làm được gì, Tuấn cất bước về nhà, định bụng là sớm mai sẽ trở lại.
   Nhưng lạ thay, khi anh bước vào phòng mình thì đã thấy nàng ở đó! Nàng không ngại khi ôm chặt lấy Tuấn vừa khóc nức nở. Để như vậy một lúc, Tuấn từ từ gỡ tay nàng ta ra, an ủi:
   - Có chuyện gì thì bình tĩnh rồi giải quyết...
   Nàng đỡ khóc, nhưng vẫn còn xúc động, chưa nói được gì. Phải một lúc sau, chợt nàng trở lại giọng nũng nịu của mình:
   - Em suýt mất mạng rồi, đền cho em đi!
   Tuấn phải bật cười:
   - Ra giá đi, đền gì nào?
   Anh bất thần bẹo tay vào má, nàng để yên. Tuấn hỏi:
   - Sao lúc nãy nàng bị...
   Đưa tay chỉ một bên má còn sưng, nàng lại sụt sùi:
   - Lần này bị như vầy còn nhẹ. Những lần trước em còn bị bầm tím cả người...
   - Sao có chuyện ghê gớm như vậy? Ai là người gây ra?
   Một lần nữa nàng lại chụp lấy Tuấn, cầu cứu: