Truyện :
Số trang :
26
3
admin
2011-07-28 09:58:58
4449
4
Chuyển đến trang :
một khuôn mặt đẹp mê hồn!
   - Chu cha! Người thế này mà ngồi bán cháo ư? Ai dám ăn!
   Nàng cười giòn:
   - Mắc chi mà không dám ăn, bộ người đẹp rồi hớp hồn được thiên hạ sao!
   Quán lúc ấy không có khách nào khác ngoài Tường, nên anh có cớ chọc:
   - Có lẽ mấy người khác sợ bị hớp hồn nên không dám ăn.
   - Ngoại trừ anh phải không?
   Thấy nàng ta vui vẻ, dạn dĩ nên Tường không ngại hỏi:
   - Đẹp như thế này mà lại một mình buôn bán, sao không chọn đại một ông xã nào đó để sai vặt, cô chủ?
   Nàng lại cười giòn:
   - Nói chi mà nghe lạ thế! Đã sắm được ông xã thì phải cưng như cưng trứng chứ sao lại bắt làm!
   Tô cháo hàu thơm phức, kèm hai dĩa mực và tôm tươi ngon. Tường nhanh miệng mời:
   - Cô chủ nói có hai mình mà giờ vẫn chưa thấy, thế thì bắt đền đấy!
   - Đền thì đền chứ sợ chi!
   Cả hai cùng cười vui, khuấy động không khí đang vắng lặng của quán ăn giờ ít khách. Và người "ăn cho có đôi, với Tường không ai khác hơn là cô chủ quán! Cô múc riêng cho mình tô
cháo, vừa ăn vừa bảo Tường:
   - Cái này là tôi bắt đền đây!
   Tường liếc nhìn gương mặt bầu bĩnh, dễ thương, anh tò mò hỏi:
   - Cô đâu phải người gốc ở xứ này phải không?
   - Dạ đúng, em gốc Huế.
   - À, thảo nào...
   Đang ăn thì bất chợt một cơn mưa thật to ập đến. Tường lo lắng:
   - Chà, đêm mà mưa lớn thế này qua đèo mới gáy đây!
   Cô chủ quán cũng phụ hoạ:
   - Mưa thế này mà qua đèo thì gay thật!
   - Chỉ có ngừng xe và... ăn cháo thôi!
   Câu nói đùa của Tường vô tình nhưng lại đúng, nên cô chủ cười đồng tình:
   - Ông trời thương người ta một chút mà cũng châm chọc nữa sao!
   Câu chuyện rôm rả giữa hai người có lẽ sẽ chấm dứt khi có nhiều xe dừng trú mưa, nhưng hơi lạ là đã khá lâu mà vẫn không có chiếc xe nào dừng lại.
   Tường phải lên tiếng:
   - Sao không có khách? Hay là tại quán của cô không treo bảng bên ngoài nên ít người biết?
   Cô chủ lắc đầu và vẫn hồn nhiên: