Truyện :
Số trang :
26
5
admin
2011-07-28 09:58:58
4482
6
Chuyển đến trang :
   - Nhiều khách chỉ thêm mệt, trong khi em chỉ muốn nghỉ sớm thôi. Bán cả ngày, còn sức đâu mà ngồi tới khuya. Phải chi ngồi mà đấu hót suông thì không ngán...
   Câu nói vui ấy không ngờ đã trở thành sự thật. Hơn nửa giờ sau vẫn không có thêm khách nào. Vừa khi đó, lại có một tin không hay do mấy người đi ngược chiều đường đèo báo về:
   - Đèo bị lở đá, xe không qua được!
   Cô chủ quán buột miệng nói:
   - May cho anh! Nếu không ngừng ăn cháo thì giờ này anh cũng đang ở trên đèo?
   Tường công nhận:
   - Đúng là đang ở lưng chừng đèo!
   Anh thầm cám ơn cô chủ quán và còn muốn bảo: Ngồi nói chuyện với người đẹp như thế này thì đèo không bị lở cũng nên ngồi, bao lâu cũng được!
   - Anh nói chi?
   Tường lắc đầu:
   - Đâu có chi mà nói. Ngồi nhìn không đủ rồi, cần gì nói!
   Cô nàng lại cười thật giòn:
   - Cánh tài xế các anh người, nào cũng miệng lưỡi khéo nói, ai mà dám tin!
   - Chưa tin thử sao biết là không dám?
   - Tin để cho chết sao!
   Thấy cô nàng vui tính, Tường lấn thêm một bước:
   - Nãy giờ đã được ăn ngon, nghe nói chuyện có duyên nè, mà chưa biết tên cô chủ?
   - Ái Liên. Tên xấu thấy mồ!
   Cô nàng lại giọng giữa Trung và Nam khiến Tường bật cười:
   - Tên xấu thấy mồ mà cũng có người thích thấy mồ luôn! Hân hạnh được biết cô Ái Liên. Còn tôi là Tường.
   Họ như đã quen nhau lâu ngày, có thể do tương đồng một điểm nào đó. Nên sau khi tạnh mưa thì nàng là người đề nghị trước:
   - Không thể qua đèo ít nhất cho tới ngày mai, chờ người ta thông đường. Mà xe của anh chỉ để ngồi chứ không thể nằm ngủ, vậy thì tốt hơn hết hãy về nhà em nghỉ đỡ đêm nay.
   Tường áy náy:
   - Nhưng... còn người nhà của cô?
   Nàng cười tươi:
   - Điều đó thì khỏi lo, bởi em đang ở một mình!
   Tường cũng ngờ mình lâm vào tình cảnh khó xử nhưng đầy thú vị này, nên sau vài giây lưỡng lự đã gật đầu ưng thuận.
   - Thôi, đã làm phiền thì phiền cho trót!
   Nhà của Ái Liên chỉ cách chỗ bán khoảng vài trăm mét, phía trong khu vườn cây rậm rạp. Tường đi bộ theo nàng, để xe lại đó.
   Bước vào nhà, điều đập vào mắt Tường đầu tiên là ảnh chân