Truyện :
Số trang :
26
7
admin
2011-07-28 09:58:58
4531
8
Chuyển đến trang :
dung của một người con gái thoạt trông giống hệt như Ái Liên, nếu ảnh đó không đặt trên bàn thờ thì Tường đã ngô đó chính là ảnh của cô chủ quán?
   Thấy anh nhìn chăm chăm vào bàn thờ, nàng lên tiếng ngay:
   - Đó là người chị song sinh với em. Chị ấy chết bởi tai nạn trên đèo Cả.
   Tường buột miệng:
   - Giống nhau như hai giọt nước!
   Giọng nàng đượm buồn:
   - Người ta nói chị ấy chết để cho em sống, hoặc ngược lại Chị em song sinh cũng khổ!
   Nàng muốn bày tiệc ra nhậu, nhưng Tường lại ngại:
   - Cô ở nhà một mình, tôi là đàn ông, ngồi "nhậu nhẹt" e không tiện lắm!
   Ái Liên mạnh dạn:
   - Em giữ mình lâu nay nhưng nào có ai khen tiếng nào. Bây giờ tiếp khách ngồi nhậu chơi thì có gì đâu mà ngại!
   Nàng cứ bày tiệc ra và rót rượu cụng ly với Tường:
   - Lâu lắm rồi, kể từ ngày chị em mất đến nay, đây là lần đầu tiên em uống rượu, lại uống với đàn ông nữa!
   - "Dô"!
   Tường chẳng nghĩ gì khác ngoài sự cảm thông, anh nâng ly cụng đến lần thứ ba thì nói thẳng:
   - Cô uống như vậy là vừa rồi. Như thế ngủ sẽ ngon.
   Nhưng ái Liên dứt khoát:
   - Em một khi đã uống thì phải uống tới bến luôn! Anh sợ em không uống được rượu hả, lầm to! Ba em người Bình Định mà, nơi đó nổi tiếng rượu Bàu Đá, anh quên rồi sao!
   Nàng lại uống ba cốc nữa, ngang bằng với Tường, nhưng trong lúc Tường đã chếnh choáng thì xem ra nàng vẫn vững vàng.
   - "Dô" nữa đi?
   Tiếng thách của nàng lúc này Tường chỉ còn nghe văng vẳng, nhưng cũng cố nâng ly lên.
   Rổn! Một tiếng đổ vỡ vang lên. Chiếc ly từ tay của Tường do anh không còn điều khiển được, đã rơi xuống sàn. Ái Liên đưa tay vỗ nhẹ vào vai anh, gọi khẽ:
   - Dậy đi chớ, bỏ người ta uống một mình sao?
   Tường say như chưa bao giờ say như vậy. Anh hầu như không còn biết gì nữa...
   Ái Liên đứng dậy, tỉnh táo đi về phía bàn thờ, rồi nhẹ nhàng bê bức ảnh chân dung xuống, đi trở lại chỗ Tường đang nằm gục trên bàn, cô nàng cầm khung ảnh đưa lên quá dầu, miệng lâm râm những gì không nghe rõ, sau đó gần nữa phút mới từ từ đặt bức ảnh vào phía bên dưới mặt của Tường. Anh chàng hoàn toàn không hay biết...
   Ái Liên sau đó nhẹ nhàng ngồi xuống sàn, hướng mặt ra cửa,