Truyện :
Số trang :
26
9
admin
2011-07-28 09:58:58
4609
10
Chuyển đến trang :
hai tay đặt ngang ngực rồi... bật khóc? Tiếng khóc nghe thê lương vô cùng và cứ thế vang vọng vào đêm trường. Chỉ tiếc là Tường đã đi vào cơn mê của hơi men, nên không nghe được...
   Vài tiếng cú kêu như đáp lại tiếng khóc của người trong nhà.
   Đêm dần khuya. Cơn mưa mới dứt lúc nãy, giờ đột ngột trở lại nặng hạt hơn và gió thổi mạnh hơn, như muốn bứng cả nóc nhà đi!
   ° ° °
   
   - Này anh ơi, sao lại nằm đó?
   Nghe tiếng người hỏi, Tường bật dậy và hỏi lại:
   - Đây là đâu?
   Người hỏi anh là một nông dân đi cắt cỏ nuôi dê, ông ta nhìn Tường ngạc nhiên:
   - Anh đâu phải người xứ này? Mà tại sao lại nằm bãi tha ma mà ngủ?
   Tường giật mình nhìn lại sau lưng và phát hiện ra có đến hơn chục ngôi mộ cũ nằm rải rác. Anh lặp lại câu hỏi:
   - Chỗ này là nơi nào?
   - Nghĩa địa, bộ anh không thấy sao?
   - Tôi... tôi... đang ở....
   Anh dần nhớ lại và thảng thốt kêu lên:
   - Ái Liên!
   Ông già cắt cỏ hỏi lại:
   - Anh kêu ai?
   - Ái Liên! Bác biết nhà cô Ái Liên bán cháo hải sản ở đâu không?
   Lão ta trố mắt nhìn Tường như nhìn một con quái vật vừa bước lùi trong tư thế chuẩn bị chạy. Đến lúc thấy Tường bước về phía mình thì lão vụt chạy như ma đuổi! Tường gọi giật lại:
   - Bác, cho cháu hỏi!
   Nhưng ông già đã chạy thục mạng, phút chốc đã biến mất sau lùm cây.
   Tường lẩm bẩm:
   - Vậy nhà của Ái Liên ở đâu? Chẳng lẽ mình uống say đến nỗi như người mộng du, ra nằm ngủ ở nghĩa địa này?
   Anh đi dần vào xóm. Cố nhớ lại những gì đã nhìn thấy trong đêm, nhưng tuyệt nhiên không thể nhận ra người khác. dấu tích của xóm nhà đêm qua. Anh hỏi một người khác:
   - Chị biết quán cháo hải sản của cô Ái Liên?
   Chị ta lắc đầu:
   - Ở đây đâu có ai là Ái Liên. Cũng chẳng có ai bán cháo cả.
   Dò hỏi đến hơn một tiếng đồng hồ vẫn chẳng ra manh mối. Cuối cùng, Tường phát hiện chiếc xe của mình nằm ở cạnh hai cái mộ đá! Anh lại hỏi thì một người gần đó trả lời:
   - Sau cơn mưa tối qua, có nhiều cây đổ, nhiều xe bị lật, sáng