3
admin
2013-08-13 10:38:45
2060
4
Chuyển đến trang :
Nguyễn Thị Vân sống trong căn nhà này. Nhiều lần vào đúng nưã đêm, những người hàng xóm thấy cô đứng xõa tóc trong sân sau, một tay cầm bó nhang một tay bắt ấn, vừa chỉ trỏ bốn phương tám hướng vừa đọc những gì người ta nghe không rõ. Dân chúng trong vùng đồn rằng cô là một mụ phù thủy.
   Thực ra cô Vân không phải chủ nhà mà chỉ là người mướn. Chủ nhà là ông Tám, một thương gia giàu có. Khi người bà con cuối cùng của cô Vân từ trần, cô gần như không còn một xu dính túi. Sau gần một năm cô không trả tiền nhà, ông Tám yêu cầu cô dọn đi. Cô ỏ lại thêm được vài tháng nữa, và khi ông Tám trục xuất cô khỏi ngôi nhà để nhường chỗ cho gia đình ông, cô nguyền rủa:
   - Cả nhà ông sẽ chết vì bệnh đậu mùa.
   Quả nhiên không lâu sau đó, cả nhà ông Tám bị bệnh đậu mùa khiến vợ và tất cả năm đứa con ông đều thiệt mạng. Dân địa phương cho rằng cô là một mụ phù thủy độc ác, và do sự thúc đẩy của ông Tám để trả thù cho vợ con ông, họ xúm lại dùng gậy gộc đánh chết cô. Trước khi thỏ hơi cuối cùng, cô gượng thều thào:
   Xin hãy chôn tôi ỏ vườn sau căn nhà bị tôi nguyền rủa.
   Ông Tám đồng ý, không phải ông tưœ tế gì mà là để ông có cơ hội trả thù bằng cách sáng sáng ra… tiểu lên ngôi mộ.
   Ngày tháng trôi qua, sau khi ông Tám từ trần, vì ngôi mộ không có bia vì đã bị ông Tám san bằng, một người nào đó trồng một cây xoài mà người ta cho là ngay phía trên chỗ cô
Vân yên nghỉ.
   Sau một vài hiện tượng bất thường, thiên hạ đồn là cây xoài có ma, đồng thời baỏ nhau “ai mà phạm tới cái cây này, dù chỉ một cành nhỏ, cũng sẽ bị hồn ma hiện về bóp cổ”.
   Điều đáng nói là sau đó, tuy nhiều loại cây khác được trồng trong sân nhưng không một cây nào sống sót ngoại trừ cây xoài. Luật sư Mão kết luận:
   - Đó là lý do tại sao tôi nói là bà không nên đốn bỏ cây xoài này.
   Cha mẹ tôi nhìn nhau rồi nhìn cây xoài với vẻ e dè trước khi mẹ tôi lên tiếng:
   - Nếu cây xoài này đã được trồng ỏ đây lâu năm như vậy, có lẽ mình cũng không nên động đến làm gì.
   Tuy mẹ tôi nói thế nhưng tôi biết mẹ tôi bị ảnh hưỏng bỏi câu chuyện của luật sư Mão.
   Tôi thấy mấy người lớn hình như không được thoải mái lắm khi đứng gần cây xoài trong bầu không khí lặng ngắt như nghĩa trang sau câu chuyện của luật sư Mão. Riêng tôi, tôi cảm thấy như trút được gánh nặng khi cha mẹ tôi cám ơn ông Mão trước khi lên xe ra về.
   Thời gian kế tiếp là những ngày bận rộn. Trong khi mẹ tôi trông coi thợ sưã sang ngôi nhà thì tôi phụ cha tôi sắp xếp đồ đạc. Chưa đầy ba tháng sau, căn nhà đã tươm tất và gia đình tôi dọn vào.
   Sau mấy tuần lễ, tôi cảm thấy thích ngôi nhà và đời sống yên