Truyện :
Số trang :
10
1
admin
2011-07-21 09:11:23
1735
2
Chuyển đến trang :
Phần 24 - CON MA, NHỮNG BUỔI DIỄN TẬP VÀ ... KHÁM PHÁ!

    Ann sửng sốt đánh rơi chiếc bánh vào ly sữa. Nó không tin vào tai của mình.
    – Cái gì? – Nó ấp úng nói. - Chị đã tìm ra bí mật?
    – Dù gì chúng ta cũng có một dấu vết nghiêm túc để chúng ta truy tìm kho tàng được cất giấu. Hãy chú ý rằng chị đã bảo kho tàng vì không biết gọi vật được cất giấu kia là gì?
    – Dấu vết đó là gì? Em xin chị, Liz, đừng làm em khổ thêm nữa!
    Liz mở hộc tủ bàn học và rút ra một phong bì:
    phong bì mà Mattie đã tìm thấy trong phòng của Fritzi và có cái tên Mozart viết trên một mẫu giấy.
    Ann mở to mắt tỏ vẻ không hiểu.
    – Ann, - Liz nói tiếp, khi ở phòng ghế sát dàn nhạc và nhìn vào bên hông sân khấu, cái gì ngay tức khắc đập vào mắt?
    – Một mảng tường nhô ra bao quanh lên trên ... với cái tên Mozart viết bằng chữ to.
    – Hoàn toàn chính xác. Những chữ đó nổi lên. Phía đằng sau chúng có thể là rỗng. Nếu như có cái gì đó ẩn bên trong những chỗ rỗng đó ở tít trên cao, ai sẽ đến đó xem được nhỉ?
    Lúc đầu khuôn mặt của Ann tỏ ra hoàn toàn sửng sốt. Nó chợt sáng ra và kêu lên:
    – Liz, chị thật tài giỏi! Thật vậy, em chắc chắn rằng chị vừa tìm ra chìa khoá của bí mật. Khi nào chúng ta đến thám hiểm cái tường đó?
    Nhưng nhiều ngày qua đi mà hai cô không sao thực hiện được kế hoạch của mình. Nhà hát Mozart luôn đầy ắp thợ mộc, thợ sơn và nhân công hoạt động để nó phục hồi. Buổi tối được dành cho những buổi diển tập vở “Xin chào mùa xuân!”, do đó sân khấu luôn đầy ắp người.
    Hai chị em nhà Parker cố ghìm mình cùng tham dự những buổi diễn tập đó.
    Được hoá trang thành những thanh niên quý tộc thế kỷ thứ XVIII, họ phải song ca nhạc phẩm của mình, rồi hát lại một lần nữa với điệu vui tươi hơn, sau khi mặc lại những chiếc áo khiêu vũ rất hiện đại.
    Evelyn không ngừng khen ngợi bản nhạc của họ. Liz và Ann cũng mong khán giả thích nó như Evelyn. Một buổi tối ngay trước giờ giới nghiêm, bà Randall đến phòng học của hai chị em. Bà vừa nhận được ít phút trước đó một cú điện thoại của ông Jackson, bà cho biết. Vì lương tâm nghề nghiệp, người thám tử trung thực đó đã cố gắng lần chót truy tìm gã Paul