Truyện :
Số trang :
9
1
admin
2011-07-21 08:32:22
1803
2
Chuyển đến trang :
Phần 3 - MỘT GƯƠNG MẶT NGỤY TRANG

    Sáu cô bạn sững sờ không thể rời mắt khỏi bộ giáp sắt. Thình lình nó quay lại đối diện với họ. Nó có vẻ tựa lưng vào tường. Một cánh cửa chợt mở ra sau lưng nó, rồi đóng lại với một tiếng vang khô khan. Bộ giáp sắt không còn động đậy nữa.
    – Liz! – Ann kêu to. – Có ai đó ẩn trong bộ áo giáp sắt và vừa trốn thoát!?
    – Hai chị em nhà Parker đồng loạt lao đi. Họ đẩy bộ áo giáp sang một bên và mở cánh cửa ngầm. Bên hông là một cầu thang đưa lên tầng trệt. Bên trên, có người đang chạy ... và họ thấy mình đang ở ngoài đường ... hay đúng hơn là trong một con hẻm nhỏ chạy dọc một bên hông nhà hát. Không có một bóng người nào cả!
    – Ann, chờ chị ở đó! – Liz nói nhanh. - Chị sẽ trở lại!
    Cô bé chạy đến đầu hẻm, đưa ra con đường chính, nhưng không trông thấy một khuôn mặt khả nghi nào cả. Cô bèn tiến đến một phụ nữ đang chờ xe buýt, cô hỏi bà ta có trông thấy một người chạy ra khỏi đường hẻm không. Người phụ nữ trả lời rằng không.
    Liz thất vọng quay về bên cạnh em gái.
    – Em có nghĩ, - cô hỏi, - hắn cũng là người đóng giả hồn ma vừa rồi không?
    – Em cũng không biết nữa, nhưng hình như chúng ta đang gặp một điều bí ẩn thật sự. Nếu như chúng ta không giải đáp được điều bí ẩn này và nếu người ta cho chúng ta mượn khán phòng, không khi nào những người khác sẽ chịu đến diễn ở đây.
    – Em nói đúng. – Liz đồng ý.
    Hai chị em nhà Parker quay về với các bạn của mình trong phòng vũ khí.
    – Các bạn có thấy không? Liz giải thích. Bộ áo giáp đã khiến cho người ta sợ chỉ là một xảo thuật Nó chỉ có “mặt trước”. Như vậy rất dễ dàng cho một diễn viên ... hay một ngừơi thích đùa xấu xa khoác nó vào và nhanh chóng thoát khỏi nó.
    Một lần nữa Doris khăng khăng đòi quay về Starhurst.
    – Tại sao vậy? – Ann phản đối. - Ở đây vui quá mà!
    – Vui? Khi có chuyện gì thật sự vui mình muốn cười. Mình cam đoan với bạn rằng chuyện này khổng phải trường hợp đó!
    Tuy vậy, cả bọn cố thuyết phục Doris ở lại ... và cuộc quan sát tiếp tục, một lúc lên đến sân khấu, Evelyn tóm tắt ý kiến chung.
    – Tòa nhà này khá cũ kỹ. Nếu chúng ta diễn vở kịch của