Truyện :
Số trang :
49
3
admin
2015-03-02 06:50:16
1665
4
Chuyển đến trang :
kiếm một con… chằn cái khác về hả? Còn lâu!
   Cô Sáu Nết nhún vai, lắc đầu:
   - Anh hết thuốc chữa rồi!
   Mấy cô cháu dắt tay nhau ra khỏi nhà Lão bá hộ nhìn theo dửng dưng. Tuy nhiên, khi họ đi hết rồi thì ông chợt cảm thấy trống vắng. Kể từ ngày vợ chết cách ba năm trước, bề ngoài thì lão có vẻ là người chung tình, nhưng thật ra lão là người trăng hoa khó ai bì! Cho đến khi một sự tình cờ, lão được người mách cho cô gái tân tên là Tiểu Quyên. Đúng hơn là có người mai mối.
   Một bà mai có cỡ. Chính bà ta tìm tới gặp riêng lão và tiếc lộ:
   - Ông bá hộ bộ tính chết già trong cô độc hay sao vậy?
   Bá hộ Tung ngao ngán lắc đầu:
   - Nghe tới vợ con là phát ngán rồi! Sống một mình thấy khoẻ hơn.
   - Nhưng vợ là vợ già chứ còn… nàng hầu, đào “nhí” thì phải khác chứ!
   Và ngay lập tức, mụ ta mách:
   - Bá hộ biết chủ nhà máy xay lúa Đòng Xanh ở bên cồn Cái Thia không?
   - Biết. Nhà máy xay lúa thuộc loại lớn nhất vùng này?
   Mụ ta cười phá lên:
   
   – Ai hỏi về sự lớn nhỏ của nó làm gì. Bởi có lớn, có giàu gì thì cũng chỉ bằng cái móng tay của ông mà thôi.
   - Tôi hỏi là hỏi đứa con gáỉ hoa nhường nguyệt thẹn của nhà đó kìa!
   Bá hộ Tung ngạc nhiên:
   - Thì cũng mắc mớ gì tôi? Hình như là nhà đó có đứa con gái năm rồi tính đưa đi dự thi sắc đẹp ở Tây đô thì phải.
   Mụ mai vỗ tay:
   - Đó đó. Cái đáng nói là ở đó đó!
   Rồi mụ ta kề tai nói nhỏ:
   - Ông có muốn có con nhỏ đó để hết cô đơn không?
   Đúng là đưa mở đúng và miệng mèo! Lão bá hộ có sụm chân đi nữa mà nghe giới thiệu món ngon như thế cũng phải ứa nước dãi:
   - Nó chịu tôi sao?
   Mụ ta nheo mắt:
   - Chịu ngang xương thì đời nào nó chịu. Nhưng… phải có những cái khác thường thì mới gọl là bá hộ Tung chớ!
   Vẫn thầm phục cái tài xúi người này, giục người kia của mụ ta, nên ông bá hộ hỏi khẽ:
   - Có cách nào?
   Lúc này mụ mới mới nói thẳng ra:
   - Số là thằng cha chủ nhà máy xay lúa đó vừa bị vỡ nợ, thiếu nhà băng số tiền khá lớn, sắp bị xiết nợ mất cái nhà máy xay. Cho nên nó mới… bán đứa con gái mà trả nợ.
   - Bán con gái? Có phải cái cô đi thi sắc đẹp không?
   Mụ mai lại vỗ đùi: