Truyện :
Số trang :
8
3
admin
2012-09-25 08:21:17
2340
4
Chuyển đến trang :
nhớ ra một điều quan trọng mà James Bailey bắt buộc phải nói, ông nghĩ phải nói ra trước khi làm thủ tục giấy tờ mua bán.
   "À, tôi suýt nữa thì quên. James Bailey hơi ngài ngại khi tiếp tục. Tôi quên chưa cho ông biết rằng, chủ nhân bán căn nhà này muốn bất cứ ai nếu chịu mua nó, xin chấp nhận điều kiện được ông ta ghi trong tờ di chúc. Lời khẩn khoản xin được chấp nhận là bình đựng cốt tro của ông để ở lò sưởi trong căn phòng trên lầu đừng nên rời chỗ hay bỏ đị Ông quan niệm đó là nơi ông muốn được yên nghỉ để đi và về căn nhà ông đã sống, đã yêu nó. Tôi biết tôi không thể giấu bất cứ điều gì mà điều đó tôi có trách nhiệm phải nói ra cho người mua nhà rõ. Và tôi cũng thừa hiểu rằng, nếu nói thẳng cho khách hàng, việc mua bán sẽ rất khó khăn trở ngại. Dù sao, tôi cũng phải nói ra để khách tự quyết định tốt hơn là **ng đầu với luật pháp".
   Dứt câu, James Bailey hồi hộp đợi phản ứng của bốn người khách đến mua nhà. Ông con trai quay sang ngó bố. Vợ của ông ta rõ ràng không bằng lòng. Nhưng ông già bố của người đàn ông con của ông nghe thì cười xòa. Ông nói với con đó chỉ là chuyện nhỏ. Với căn nhà phòng ốc quá nhiều và rộng, để một cái hũ hình thù như cái bình cắm hoa, ở một chỗ khiêm nhường trên mặt cái lò sưởi, sao lại có thể hẹp lòng mà từ chối lời ước nguyện của người chủ cũ căn nhà đã quá vãng được nhỉ. Rồi ông cụ lại cười. Cái cười đã giúp cho James Bailey thở ra nhẹ nhõm.
   2.
   Ở không thấy bị quấy phá, ông già đắc ý nói với người con trai.
   "Mình ăn ở hiền lành, quỷ ma biết thì né. Căn nhà này, giả như không có cái hũ tro kia, làm sao có được cái giá tương đối thấp so với giá nhà bán bây giờ". Ông bố đã bảo thế và tin tuyệt đối về lời nói của ông.
   Đêm ngày rằm, vầng trăng tròn và sáng. Cánh rừng ở xa tối thẫm. Đồi thì gần nhà. Sườn dốc dốc thoai thoải. Đứng ở cửa sổ trên gác lầu, ông thấy đèn xe cộ lên và xuống. Căn phòng có để cái hũ nằm sát nóc mái. Nó cao hơn các căn phòng khác ở phía dưới. Dưới mắt nhìn của một người đứng từ xa, ngó lên thì ngỡ nó là cái tháp. Tháp treo chuông ở những ngôi thánh đường. Hẹp ngang và dọc, sàn gác ngoài cái ghế có lưng tựa, cái kệ đựng sách, cái lò sưởi ở sát tường, chẳng thể kê thêm đồ đạc gì khác nữa.
   Ngồi với cuốn sách cầm ở tay, ông ngả lưng xuống cái ghế có lưng tựa. Ông đọc nó. Sách không phải là sách truyện. Sách cũng không phải là sách thơ. Sách chỉ là một cuốn Cựu Ước đã cũ mèm. Bìa cứng bọc da, chữ mầu kim nhũ, giấy loại mỏng, chữ nhỏ nhưng nét chữ rất sắc. Sách thuộc loại Kinh Thánh, ông có đến hai cuốn. Một cuốn ông đi dự lễ ở nhà thờ, cha bề trên tặng ông để đem về đọc. Mấy người phụng sự việc giao giảng truyền bá Đạo đến gõ cửa nhà ông, đưa ông cuốn sách kinh, đấy là cuốn thứ hai ông có. Tân Ước, nội dung tóm lược và đơn giản hơn Cựu Ước, chính vì thế đã thiếu đi nhiều đoạn.