Truyện :
Số trang :
13
1
admin
2012-06-26 02:03:24
1503
2
Chuyển đến trang :
Chương 12 - Con ma xanh

   - Tại sao, Peter thắc mắc, mỗi khi bọn mình tranh luận, thì Babal luôn luôn thắng?
   - Có thể nói là cậu ấy thắng ván này mười chọi lại không! - Bob nói quá lên.
   Trước mặt 2 cậu, Lâu Đài Kinh Hoàng đứng sững, cao tít trên mõm đá. Các tháp, các cửa sổ vỡ, lớp cây nho phủ vài chỗ, tất cả hiện lên rõ ràng dưới ánh nắng.
   Bob rùng mình.
   - Có lẽ nên vào nhà - Bob nói khẽ. 2 tiếng nữa mặt trời lặn. Trời sẽ tối trước khi bọn mình kịp kêu trời.
   Peter nhìn lại phía sau. Bị khuất sau khúc quẹo, Warrington đang chờ cùng xe ôtộ Warrington có giúp Bob trèo qua những khối đá to nhất, sau đó chú đã buộc phải quay lại coi xe.
   - Cậu nghĩ lần này Skinny có theo bọn mình không?
   - Không, - Bob trả lời. Mình đã nhìn đường. Mà Babal tin chắc là hắn sẽ không dám trở lại quanh lâu đài.
   - Vậy phải nói là bọn mình can đảm hơn hắn! - Peter buồn rầu nói.
   Peter vẫn mang máy ghi âm, còn Bob đeo máy ảnh. Ngoài ra, 2 cậu còn trang bị đèn pin gắn ở dây thắt lưng.
   2 cậu băng qua sân và hiên. Cửa lớn đóng.
   - Kỳ quá, Peter nói. Mình chắc chắn là Skinny bỏ cửa mở lúc hắn chạy ào ra.
   - Chắc là gió thổi đóng cửa lại - Bob đáp.
   Peter xoay thử tay cầm. Cánh cửa mở ra với tiếng cọt kẹt kéo dài khiến 2 cậu giật mình.
   - Bản lề bị sét, Bob nói. Không có gì phải căng thẳng.
   - Ai nói mình căng thẳng? - Peter trả lời.
   2 cậu bước vào tiền sảnh, để cửa mở. Phía bên hông, có 1 căn phòng rộng lớn, trang bị theo kiểu xưa cổ, có bàn ghế chạm khắc và 1 lò sưởi to tướng. Babal đã ra lệnh thám hiểm và chụp hình, Bob không thấy phòng này có gì đặc biệt lắm, nhưng cậu vẫn chụp hình.
   Sau đó, 2 cậu đi qua phòng hình tròn, phòng Tiếng Vang. Trông phòng khá thảm thê, với những bộ áo giáp trọn vẹn dựng đứng trong các hốc tường và những bức tranh hình Stephen Terrill treo đầy tường. Nhưng 1 tia nắng xuyên qua cửa sổ đầy bụi trên cầu thang mang lại 1 nét làm vững lòng.
   - Bọn mình sẽ tưởng tượng là bọn mình đang đi trong viện bảo tàng, Bob đề nghị. Cậu cũng biết trong viện bảo tàng thế nào rồi: không có gì phải sợ cả.
   - Đồng ý - Peter nói. Mà nơi này cũng giống viện bảo tàng: cũ kỹ và chết chóc.
   - Chết chóc, chết chóc, chóc, chóc... các bức tường đáp lại.
   - Ồ, tiếng vang. Mình không thích cái này, - Bob la lên.
   - Cái này! cái này! - Tiếng Vang nói theo.
   - Đi sang bên này. - Peter khuyên. Tiếng vang chỉ có khi ta đứng ở giữa.