Truyện :
Số trang :
13
1
admin
2012-06-26 02:07:35
1525
2
Chuyển đến trang :
Chương 18 - Phỏng vấn một con ma

   Mọi người kinh ngạc.
   - Nhưng... Peter bắt đầu nói.
   - Đơn giản, các vị này mặc quần áo và tóc giả của phụ nữ - Hannibal nói. Mình đã đoán ra khi nhìn thấy giày đàn ông. Mình suy luận rằng 5 nhân vật bảo là bắt chúng ta thật ra chỉ có 2.
   - 2 tên ả Rập thái tử phương Đông, và 2 người phụ nữ đều là ông Rex và ông Grant sao? Peter sửng sốt hỏi.
   - Cậu ấy nói đúng - Ông Rex, có vẻ chịu hết nổi sự căng thẳng, thì thầm. Chúng tôi muốn giả danh 1 băng nhóm đông người để làm cho các cậu khiếp sợ. áo dài và áo đầm cởi ra mặc vào nhanh chóng như trở bàn taỵ Nhưng tôi không muốn các cậu nghĩ rằng chúng tôi thật sự có ý định bỏ các cậu chết trong hầm giam kia. Tôi định giải thoát cho các cậu, thì bạn của các cậu đã nhìn thấy tôi.
   - Chúng tôi không phải là kẻ sát nhân - Ông Grant can thiệp vào. Chúng tôi cũng không phải là những tên buôn lậu. Chúng tôi là ma.
   Ông cười ngắn, nhưng ông Rex xó vẻ nghiêm trang.
   - Tôi, ông nói, thì tôi là kẻ sát nhân. Tôi đã giết chết Stephen Terrill.
   - Ồ! rất đúng - Ông kia nói, y như đó là 1 chi tiết nhỏ mà ông đã quên mất. Anh đã giải quyết số phận ông ấy; nhưng thật ra
cũng không quan trọng lắm.
   - Tôi không tin rằng cảnh sát sẽ có cùng ý kiến như ông - Warrington trả lời. Các cậu ạ, tôi nghĩ đã đến lúc phải báo cảnh sát.
   - Khoan đã! Kẻ Thì Thầm yêu cầu. Chờ 1 chút, và các người sẽ được nói chuyện với chính Stepehn Terrill.
   - ý chú nói với ma của ông ấy? Peter lo lắng hỏi.
   - Phải. Với ma của ông ấy, ma sẽ giải thích tại sao tôi đạ giết ông ấy...
   Trước khi có ai kịp giữ ông lại, ông Rex đã sang phòng bên cạnh.
   - Qúy vị đừng lo - Ông Grant la lên. Anh ấy sẽ không tẩu thoát đâu. 1 phút nữa, anh ấy sẽ trở lại. à, cậu Jones ơi, dao của cậu đây.
   - Cám ơn, Hannibal trả lời và lấy lại con dao tám lưỡi mà cậu rất quý.
   60 giây vừa mới trôi qua thì cửa lại mở ra lần nữa. 1 người đàn ông bước vào, nhưng không phải là Kẻ Thì Thầm. Ông ta thấp hơn, trông trẻ hơn, và có bộ tóc nâu chải cẩn thận.
   - Xin chào - Ông nói với 1 nụ cười thân thiện. Tôi là Stephen Terrill. Các cậu muốn nói chuyện gì với tôi phải không?
   Tất cả mở căng mắt ra và không nói nên lời. Kể cả Hannibal.
   Cuối cùng ông Grant phát biểu:
   - Ông ta nói sự thật. Ông ta đúng là Stephen Terrill.
   Hannibal, vẻ bực tức , la lên: