Truyện :
Số trang :
10
1
admin
2012-06-26 01:56:27
1540
2
Chuyển đến trang :
Chương 2 - Một cuộc gặp nhiều hậu quả

   Rất sớm trước giờ chiếc Rolls-Roys đến Thiên Đường Buôn Bán Đồ Cổ, Peter và Hannibal đã đứng trước cổng chính. Hai cậu mặc bộ đồ ngày chủ nhật , áo sơmi trắng, cà vạt, chải đầu cẩn thận. Hai cậu thật sự sáng loáng!
   Tuy nhiên, khi chiếc ô tô dừng lại sát bên cạnh, ánh chói lọi của chiếc xe làm phai mờ đi ánh chói lọi của 2 cậu.
   Đó là 1 chiếc Rolls-Roys kiểu xưa, có đèn pha to đùng như cặp trống, capô dài vô tận, thân xe hình trống cái. Nhưng trên thùng xe đen bóng như chiếc gương, óng ánh những bộ phụ tùng sang trọng, mà tất cả, kể cả thanh bảo hiểm đều mạ vàng.
   - Thế này, Peter khâm phục nói khẽ, là xe dành cho người trăm tuổi tỉ phú, hoặc cho tỉ phú trăm tuổi.
   - Xe Rolls là xe đắt tiền nhất được sản xuất hàng loạt, trên khắp thế giới. - Hannibal nói rõ. Chiếc này trước kia là của 1 tù trưởng ả Rập thích xa hoa. Bây giờ thì xe được dùng chủ yếu để quảng cáo.
   Tài xế nhảy phóc ra khỏi chỗ ngồi. Đó là 1 người cao lớn, gầy nhưng khoẻ mạnh, có gương mặt dài với nét mặt nhu nhược. Tay cầm mũ kết, ông nói với Hannibal Jones.
   - Có lẽ cậu là ông Hannibal - Ông ta nói. Tôi là Warrington, tài xế.
   - Ơ ơ... dạ cháu hân hạnh được làm quen với chú, thưa ông Warrington. Chú cứ gọi cháu là Hannibal.
   Chú tài ra vẻ thấy chướng tai.
   - Trái lại, tôi buộc phải xin phép cậu chỉ gọi tôi là Warrington. Thông lệ là thế. Phía tôi, tôi phải nói chuyện với những người chủ hết sức kính trọng. Đó cũng là thông lệ. Bởi vì có thể nói rằng cậu hiện là ông chủ của tôi...
   - Thôi, thôi, được rồi Warrington ạ - Hannibal nói. Nếu là thông lệ thì cứ làm thế.
   - Cám ơn cậu. Chiếc xe và chính tôi sẽ thuộc quyền sử dụng của cậu trong vòng 30 ngày.
   - 30 ngày 24 tiếng. Thể lệ cuộc thi qui định thế.
   - Tất nhiên, thưa cậu - Warrington vừa nói vừa mở cửa sau. Xin mời cậu lên xe.
   - Cám ơn Warrington. Nhưng chú biết không, cháu và bạn cháu có thể tự mình mở cửa lấy.
   - Nếu cậu không phiền, tôi thích không để mất thói quen.
   - Cháu nghĩ, Hannibal nói tiếp, chú sẽ thấy bọn cháu không trịnh trọng như những người mà chú đã chở trước đây. Và có thể, có những ngày bọn cháu yêu cầu chú chở đến những nơi kỳ cục. Đây là lời giải thích.
   Hannibal chìa cho chú tài 1 danh thiếp làm việc. Warrington chăm chú đọc.
   - Tôi hiểu, - chú tài tuyên bố. Tôi có thể mạn phép nói thêm là tôi rất lấy làm thích được chở những người trẻ tuổi và có tính phiêu lưu? Phần lớn khách hàng của tôi không đáp ứng những đặc điểm ấy. Bây giờ thì tôi phải chở cậu đi đâu?