Truyện :
Số trang :
7
5
admin
2012-06-26 01:57:43
1663
6
Chuyển đến trang :
không nghe con ma rên rỉ và khóc lóc.
   - Peter ạ, bộ cậu quên rằng bọn mình đến đây chính là để nghe tiếng rên rỉ, khóc lóc, than thở, thét, tiếng dây xích kêu cọt kẹt và nhiều hiện tượng khác nhau thường kèm theo sự hiện diện siêu tự nhiên?
   Peter định trả lời là cậu thà không nghe gì cả. Nhưng khi Hannibal đã quyết định 1 cái gì đó trong đầu, không thể nào làm cho cậu đổi ý.
   2 cậu càng tiến tới, lâu đài càng có vẻ to lớn và rùng rợn, và người ta càng không muốn đi dạo vào bên trong ngôi nhà cũ kỹ bắt đầu đổ nát này. Peter cố gắng quên đi những gì Bob kể về nơi này...
   Sau khi đi dọc theo 1 bức tường đá cao nhưng sụp đổ, 2 cậu vượt qua cổng đang mở của Lâu Đài KInh Hoàng và bước vào sân.
   - Ta vào rồi - Hannibal nói và dừng lại.
   1 cái tháp chĩa lên trời, cao hơn 2 kẻ lạ đột nhập vào đó nhiều. 1 cái tháp khác, mập lùn hơn, dường như đang hìn 2 bạn và nhíu 2 lang cang có lỗ ném trông giống như đôi chân mày. 2 cửa sổ phản chiếu lại ánh sao trông giống như đôi mắt mù.
   Bỗng nhiên, 1 cái gì đó bay trên đầu 2 cậu.
   - Con dơi! - Peter la lên và né.
   - Dơi không ăn thịt người đâu.
   - Lỡ con này muốn thay đổi chế độ ăn uống. Không nên mạo hiểm.
   Hannibal chỉ cánh cửa cao bằng gỗ chạm dẫn vào bên trong lâu đài.
   - Ta chỉ còn việc đẩy cửa và bước vào.
   - 2 cái chân mình không nghĩ thế - Peter phản đối. 2 chân mình nghĩ là bọn mình nên trở về nhà hơn.
   - Chân mình cũng nghĩ thế - Hannibal thú nhận, nhưng chân mình có thói quen tuân lệnh mình. Tiến lên!
   Thế là cậu mập lại tiếp tục đi. Vì không thể để cho bạn phiêu lưu 1 mình tại 1 nơi nguy hiểm như Lâu Đài Kinh Hoàng, Peter bước theo. 2 cậu thám tử trẻ bước lên bậc thềm bằng đá hoa cương và băng qua sân hiên có lót đan. Hannibal định nắm lấy tay cầm cánh cửa, thì Peter cầm tay bạn lại.
   - Khoan đã. Cậu có nghe nhạc ma không?
   2 bạn căng tai nghe. 1 lúc, 2 bạn có cảm giác nghe được vài nốt nhạc kỳ lạ, có vẻ vang lên cách đây hàng triệu kilômét. Sau đó chỉ nghe tiếng kêu của những con bọ sát và tiếng của 1 viên đá lăn xuống vực hẻm.
   - Có lẽ bọn mình đã tưởng tượng ra cái âm thanh ấy - Hannibal nói, nhưng cậu có vẻ không tin chắc lắm - Hay là 1 cái đài đang phát trong vực hẻm bên cạnh, và bọn mình đã nghe được 1 hiện tượng âm học.
   - Chính cậu mới là hiện tượng âm học! Peter đáp. Mình, thì mình nghĩ rằng đó là con Ma Xanh đang chơi đàn orgue.
   - Vậy càng có lý do để ta bước vào.
   Hannibal nắm lấy tay cầm và kéo ra. Cánh cửa mở ra, với 1