Truyện :
Số trang :
7
1
admin
2012-06-26 01:59:08
1590
2
Chuyển đến trang :
Chương 6 - Ma điện thoại

   Chân Peter dài hơn chân Hannibal nhiều, nhưng nhiều lần cậu xém bị Hannibal bỏ xạ Bỗng nhiên, tim Peter muốn rụng ra khỏi lồng ngực: cậu vừa mới nghe thấy tiếng đuổi theo.
   - Bước... bước chạy... sau ta, - cậu nói, đứt hơi.
   Hannibal vẫn chạy, lắc đầu trả lời:
   - Tiếng vang... bước chân bọn mình... dội trên tường...
   Peter không đồng ý với ý kiến này : cái tiếng mà cậu nghe không giống tiếng vang? cũng không giống tiếng người chạy. Nhưng vì ngay sau khi hai cậu chạy qua khỏi bức tường, im lặng trở lại, một lần nữa đành phải công nhận rằng Hannibal có lý.
   Tiếng vang...
   Nhưng chắc chắn? không phải tiếng vang gây nên nỗi hoảng hốt không nén được chiếm lấy hai bạn trong căn phòng hình tròn ở lâu đài kinh hoàng: không có nghi ngờ gì về chuyện này.
   Hannibal và Peter chạy chậm lại để vòng qua những khối đá to sụt lở biến lối đi thành con đường mòn. Nhưng chạy chậm lại không có nghĩa là? dừng lại. Hai cậu thám tử vẫn đang chạy.
   Sau khúc quẹo, khối lâu đài đen tối biến mất. Tuốt ở dưới thung lũng, những ánh đèn lấp lánh của? Los Angeles xuất hiện. Và gần hơn nhiều, cách đó ít hơn một trăm mét, chiếc Rolls với Warrington ở tay lái đang chờ đợi.
   Peter và Hannibal, an tâm khi nhìn thấy chiếc xe, chỉ còn
chạy lon ton, khi bỗng nhiên phía sau lưng, một tiếng thét kéo dài vang lên. Thậm chí trong tiếng thét ấy còn có tiếng òng ọc, y như tiếng người thét lên... à, không được đâu, không nên nghĩ đến những chi tiết rùng rợn, Peter thầm nghĩ.
   Lại tăng tốc nữa, hai cậu đến được chiếc xe, những bộ trang trí vàng của xe ánh đỏ lên dưới ánh sao. Không ai bận tâm để biết ai mở cửa xe. Peter ngồi sụp xuống yên sau,Hannibal cạnh cậu.
   - Warrington ơi!- thám tử trưởng la lên. Chở chúng tôi về nhà.
   - Được thưa cậu Hannibal - Tài xế đáp, vẫn phớt tỉnh ăng lê.
   Động cơ kêu vù vù, rồi xe chạy nhanh trên con đường, qua hết khúc quẹo này đến chỗ quẹo khác.
   - Chuyện gì thế ? Bob hỏi, trong khi hai bạn cố thở đều lại, ngồi ngả trên nệm da - Ai la như thế ?
   - Mình không biết - Hannibal đáp.
   - Còn mình thì không muốn biết - Peter nói thêm. Nếu có ai biết, thì hy vọng người ấy đừng nói cho mình.
   - Hai cậu đã gặp con Ma xanh hả ? - Bob hỏi.
   Hannibal gật đầu.
   - Bọn mình không gặp gì cả. Nhưng dù sao bọn mình đã? bị một trận sợ hết hồn? hết vía. Sợ xém mất luôn cả lý trí!
   Không thể mất được nữa - Peter can thiệp vào, chúng ta đã bị mất rồi.
   - Vậy là lâu đài có ma, đúng không? - Bob la lên. Tất cả