Truyện :
Số trang :
7
3
admin
2012-06-26 02:14:15
2979
4
Chuyển đến trang :
   - Cậu bé, cậu có nghe tôi nói gì không? Lâu đài của cậu có lính gác và có cầu kéo hay không?
   Tôi đoán là bà ta nói với tôi vì bà đang nhìn tôi. Trên bãi không có "cậu bé" nào. Tôi nghĩ chắc tôi là "cậu bé". Nhưng tôi không biết những chữ bà ta nói có nghĩa gì. Tôi không biết "lính gác" và "cầu kéo" là cái gì. Có nhiều thứ tôi không biết.
   Tôi nhìn bà ta mỉm cười, đưa nắm tay lên giả bộ như đang cầm ly trà:
   - Tôi đang nghỉ uống trà buổi sáng. Chừng nào nghỉ xong và uống hết ly trà này (tôi đưa nắm tay lên miệng, ngửa cổ uống ừng ực mấy hơi), tôi sẽ xây tường xung quanh lâu đài, xây một cái tháp và một cái cổng có gai nhọn nếu tôi kiếm được mấy cái cây.
   Hai người đàn bà cười ngặt nghẽo và nhắc lại "nghỉ uống trà" và "cái cổng có gai nhọn". Rồi cái bà trẻ hơn cho tôi một đồng và nói là để cho tôi mua cà rem vì trà không tốt cho con nít.
   Khi họ đi rồi, tôi thắc mắc không hiểu họ muốn nói tới đứa con nít nào. Nếu tôi là "cậu bé" thì đứa "con nít" mà bà ta nói tới có lẽ là "thằng nhỏ". Nhưng không sao, tôi phải đi mua cà rem cái đã.
   Tôi chạy vội lên quán mua một cây cà rem và ăn thật lẹ để lỡ đứa "con nít" có tới nơi, nó cũng không dành được của tôi nữa.
   Bờ thành của tôi rất chắc chắn vì được làm bằng cát ẩm. Lúc này nước xuống thấp, nhưng khi nước lên, tòa lâu đài của tôi chắc sẽ được nước đem xuống thủy cung. Nhưng tôi sẽ xây một
tòa lâu đài thật lớn, lớn nhất thế giới, trước khi nước lên.
   Tôi không bao giờ nghĩ rằng Ba tôi lại để tôi làm như thế này.
   Hôm qua, chúng tôi đi dạo trên mấy kè đá. Ba tôi, mẹ tôi, cậu Tám và tôi.
   Bên ngoài một tiệm bán đồ mà cậu Tám nói là đồ kỷ niệm - tôi không biết kỷ niệm là gì - có rất nhiều những tấm hình nho nhỏ mà cậu Tám gọi là bưu thiếp - tôi cũng không biết cậu nói cái gì. Trên một tấm bưu thiếp, có hình một bà già và một thằng nhỏ đang đắp một đống cát thật lớn.
   Mẹ tôi đọc hàng chữ trên tấm hình cho tôi nghe: "Nam, con làm gì ba con thế hả?".
   Cậu Tám cắt nghĩa cho tôi và tôi cười đã đời. Thằng nhỏ lấy cát phủ lên mình cha nó. Mẹ tôi cũng cười, vừa cười vừa liếc nhìn Ba tôi. Tự nhiên tôi cảm thấy thích trò chơi này vì thấy mẹ tôi có vẻ thích.
   Tôi hỏi Ba tôi:
   - Con chơi phủ cát lên mình ba được không?
   Ba tôi trừng mắt:
   - Hừ! Trên xác chết của tao thì được!
   Cậu Tám nói:
   - Con len lén làm khi nào Ba con ngủ say là chắc ăn.
   Rồi mẹ tôi và cậu Tám cười. Tôi cười theo. Rồi Ba tôi cũng cười tuy có vẻ gượng gạo mà cả tôi cũng nhận thấy.
   Sáng nay tôi thức dậy sớm lắm. Tôi ngủ trong phòng cậu Tám trên một cái giường nhỏ ở góc phòng. Cậu Tám và Ba tôi