Truyện :
Số trang :
7
3
admin
2014-01-14 09:05:30
2600
4
Chuyển đến trang :
cậu bị thầy giáo gọi lại :
   - Em Bảo ! Hôm nay em có chuyện gì vậy, sao em không tập trung vào bài giảng của thầy ?
   Bảo không nói gì mà lại ngước mắt lên nhìn cái cửa sổ. Thầy giáo Minh đưa mắt nhìn theo và chợt giật mình khi trên đó là xác của một người đàn ông đang treo cổ ngay bên cạnh cửa sổ. Thầy Minh kinh hãi dụi mắt nhìn lại lần nữa nhưng đúng là có một người đàn ông treo cổ ở đó thật. Thầy quay sang nhìn Bảo thì cậu bé đã đi mất từ lúc nào. Thầy Minh vội vàng chạy lên gác và bật đèn sáng lên nhưng tuyệt nhiên không hề có ai, cũng chả có cái xác nào treo cổ ở đây cả. Thầy tự nghĩ là chắc do mình nhìn nhầm thôi. Rồi thầy đi về nhà.
   Mọi chuyện sẽ không có gì nếu như tối hôm sau thầy Minh không đến lớp dạy thêm sớm hơn thường lệ. Tôi hôm ấy trời không mưa, cũng không có một chút gió nào.Thời tiết oi bức khiến cho con người cảm thấy mệt mỏi khó chịu. Thầy giáo Minh bước từng bước nặng nề lên từng bậc tang để đi lên lớp. Khi lên đến nơi, thầy bật đèn và ngã nhào về phía sau khi ở trong phòng, bên cạnh cái cửa sổ cũ kỹ ấy là một sợi dây thòng lọng được ai đó buộc rất chặt lên xà nhà. Phải mất một vài giây để lấy lại bình tĩnh, thầy Minh tiến lại gần sợ dây và lẩm bẩm :
   - Ở lớp học có trẻ con mà không biết đứa mất dạy bnafo đùa giỡn vô ý thức thế ? Hết cái để đùa rồi hay sao ?
   Thầy đưa tay len để gỡ cái dây ra thì chợt từ đâu có một cơn gió thổi vào khiến cho thầy có một cảm giác buốt lạnh dọc sống
lưng. Thầy Minh vọi quay lại nhìn xung quanh nhưng phòng học không hề có ai. Nhìn đồng hồ thì đã gần 9h rồi, các em học sinh sắp đến, Thầy Minh vội lấy trong cặp ra một cái kéo và bắc ghế lên để cắt sợi dây ấy xuống. Khi trèo lên ghế và chạp vào sợi dây thì cơn gió lạnh buối ấy lại thổi tới khiến thầy Minh bất giác rùng mình suýt thì ngã. Đúng lức ấy có tiếng trẻ con vang lên :
   - Con chào thầy Minh ạ !
   Thầy vội cắt sợi dây ấy xuống và cất vào cặp sách và quay lại nhìn thì hoá ra đó là Hà, cô bé học giỏi nhất lớp và cũng là cô bé chăm chỉ nhất lớp.Thầy chào lại cô bé rồi bảo cô bé ngồi đợi các bạn đến học. Đúng 9h thì tất cả học sinh đều có mặt đông đủ và trong đó có cả Bảo. Cậu bé vẫn đến lớp với ánh nhìn kỳ quặc dán chặt vào cái cửa sổ ấy khiến thầy giáo rất tò mò không hiểu ở đó có cái gì mà Bảo lại nhìn chằm chằm như thế. Tôi hôm ấy Thầy giáo cho cả lớp về sớm riêng Bảo phải ở lại và thầy Minh hỏi cậu bé :
   - Mấy hôm nay thầy thấy con rất là lạ, gia đình con có chuyện gì à ?
   BẢo không trả lời mà chỉ lắc đầu. Thấy thế thầy Minh lại hỏi tiếp :
   - Thế không lẽ em tự dưng lại nhìn chằm chằm vào đó thật là khó hiểu ? Và em là người đã treo sợi dây thừng lên đúng không ?
   Lúc này cậu bé mới lên tiếng :