Truyện :
Số trang :
5
3
admin
2013-05-18 11:14:16
2525
4
Chuyển đến trang :
“Khi trở lại thanh toán, nhớ đặt tên cho bức tranh nhé!”
   Bức tranh sau đó được treo lên tường ngay sau bàn giấy của Đức.
   - o O o -
   Ba tháng qua mau như gió thoảng. Trọng Cư không kiếm được tiền trả.
   Chàng cầu khẩn, van xin, hứa hẹn đủ điều nhưng không lay chuyển nổi lòng Đức, tên vua cho vay nặng lãị Ngày thừa phát lại mang “giấy tống xuất” lại căn nhà của họa sĩ nghèo, viên chức này thấy hai mẹ con nhà họa sĩ nằm chết cong queo trên chiếc võng duy nhất, bên cạnh một nồi chào gà.
   Trên bàn có một lá thư gởi cho tên Đức: “Tôi đã hứa đặt tên cho tranh, vậy tên nó là TUỐT GƯƠM TRẢ HẬN”.
   Đức không hài lòng, hắn bảo: “Tên bức tranh này không hay, hơn nữa bây giờ thằng họa sĩ ngỏm rồi, trả hận bằng cách nàỏ”
   Hắn không biết rằng hắn vừa thốt lời thách thức quỷ thần!
   - o O o -
   Một buổi sáng lại chơi, tôi thấy Đức có vẻ bồn chồn nóng nảỵ
   - Này, cậu nhìn bức tranh xem có thấy gì lạ không?
   Thấy tôi trả lời “Không” hắn có vẻ hài lòng và giơ tay vuốt trán, tôi chợt thấy trán hắn ướt đẫm mồ hôị
   - Tôi thật là hay tưởng tượng, cậu có biết không, tôi hôm qua tôi khó ngủ quá nên thức dậy đi ra văn phòng. Đêm qua sáng trăng, căn phòng được chiếu sáng, cậu biết tôi thấy cái gì không? Tôi bổng thấy như tay tráng sĩ trong tranh động đậy,
động đậy… rồi khiếp quá, tôi có cảm tưởng như hắn thò tay ra muốn nắm lấy cổ tôi…
   Tôi bảo: “Anh khùng quá, làm gì có chuyện kỳ quái đó! Nếu thấy không thích thì lấy dao rạch quách bức tranh là xong!”
   - Xong sao được, ai đền tôi “hai cây rưỡi” vàng đây, rồi còn bao nhiêu là phần trăm lời nữa!
   - o O o -
   Ba ngày sau, tên Đức mà tôi gặp không còn là tên Đức quen thuộc với nụ cười ngoác tận mang taị Hắn già đi ít ra vài chục tuổị Hắn run rẩy nhìn tôi bằng đôi mắt lạc thần: “Trời ơi, quỷ quá ông ạ. Đêm qua thằng tráng sĩ bước ra hẳn khỏi tranh để chực chém tôi, nhìn xem kìa, nhìn xem kìa thanh gươm bây giờ NẰM NGANG trong khi lúc trước nó được giơ lên! Nhìn xem! Ghê rợn quá!”
   Tôi thấy lạnh xương sống. Mình cũng điên như hắn chăng? Thật phi lý, nhưng sao thanh gươm bây giờ đây lại NẰM NGANG trong tay người tráng sĩ thật!
   - o O o -
   Tôi thúc Đức đem rạch nát ngay bức tranh, nhưng óc biển lận của hắn đã thắng cả sự sợ hãị Hắn không tin tranh có thể hại hắn thật.
   - o O o -
   … Đức đã chết.
   Người ta tìm thấy thi thể hắn ngồi chết ở trên ghết, cổ bị đứt gần lìa khỏi người; lưỡi gươm chém vạt cả vào thành ghế.