Truyện :
Số trang :
7
3
admin
2011-07-28 10:42:31
3052
4
Chuyển đến trang :
   Vẫn không trả lời. Một cô đào khác đang trang điểm phòng kế bên lên tiếng:
   - Nó mới vào đó mà!
   Hai Nga sốt ruột nên đẩy đại cửa phòng vào.
   - Trời ơi!
   Chị ta kêu lên và bước lùi lại một bước. Trước mặt chị ta là một người nằm úp mặt trên bàn phấn, máu đọng thành vũng chung quanh!
   - Bớ người ta! Cô Ánh Hồng... cô Ánh...
   Chị ta líu lưỡi không nói tiếp được. Mấy tiếp viên khác đổ xô tới, có người chạy vào vực nạn nhân dậy. Ánh Hồng chết do một con dao đâm sâu vào ngực từ phía sau lưng!
   Chỉ một phút sau thì cả quán đã náo động. Dĩ nhiên người kinh hãi nhất là Tư Đại, bởi Ánh Hồng là đào ruột của ông ta. Gần như ông ta bao đứt cô hoa khôi này. Hầu như ngày nào ông ta có mặt thì Ánh Hồng không được ngồi với ai.
   Bằng giọng xúc động cực độ, ông ta hỏi mọi người:
   - Ai thấy kẻ nào làm chuyện này?
   Ai cũng lắc đầu:
   - Tụi này đâu bao giờ được vào phòng riêng của cô ấy đâu mà biết. Chỉ thấy khoảng mười lăm phút trước, cô ta từ ngoài bước vào rồi đóng cửa phòng lại cho tới lúc này!
   Tài pán Xuân Đào cũng xác nhận:
   - Trưa nay nó nói đi sắm vàng ở chợ, nhưng chỉ lát sau thì
về. Em còn thấy mặt nó tươi rói, chứng tỏ đang trúng mánh! Nó còn khoe với em chiếc lắc tay mới mua, nặng đúng một lượng!
   Mọi người lúc ấy mới chú ý nhìn vào tay và cổ nạn nhân, hầu như các loại nữ trang đều còn đủ.
   - Như vậy đâu phải cướp của!
   Ai đó nói, vừa lúc ấy nhà chức trách đến. Một điều tra viên sau khi nhìn kỹ cán dao ló ra trên lưng nạn nhân đã nói to lên:
   - Dao này của Pháp sản xuất, có ghi người sở hữu nó, ông Lê Hữu Đạt, chủ hãng tàu biển Đại Dương!
   Câu nói vừa phát ra khỏi cửa miệng anh ta tức thì Tư Đại chụp cổ hắn vừa quát lớn:
   - Mày giỡn mặt với tao hả?
   Tay điều tra viên vẫn bình tĩnh:
   - Tôi đang làm việc, đâu giỡn với ai. Yêu cầu ông bỏ tay ra để tôi tiếp tục.
   Mọi con mắt đang đổ dồn về phía Tư Đại, bởi câu xướng danh vừa rồi chính là... tên của ông ta. Quán này ai mà không biết!
   Buộc lòng Tư Đại phải buông tay thả điều tra viên ra, nhưng vẫn hậm hực nói:
   - Đừng có giỡn kiểu đó nghe chưa!
   Nhưng điều tra viên đâu có giỡn, bởi vừa khi ấy chính mắt của Tư Đại cũng nhìn vào con dao và nhận ra đó chính là con