Truyện :
Số trang :
7
5
admin
2011-07-28 10:42:31
3105
6
Chuyển đến trang :
dao của mình!
   - Sao... sao lại thế này?
   Một điều tra viên có biết Tư Đại, anh ta quay sang hỏi:
   - Con dao này là của ông?
   Tư Đại hơi mất bình tĩnh:
   - Nhưng mà... mà... tôi đâu có làm việc này! Ai đó đã...
   Trước tang chứng rành tành như vậy nên cuối cùng Tư Đại phải theo điều tra viên về trụ sở cảnh sát. Tại đây người ta còn đưa ra một bằng chứng khác, đó là mảnh giấy nhỏ trên đó có ghi mấy dòng chữ: "Em mà không tới thì đừng có trách! Tư Đại này chưa nói suông bao giờ!"
   - Chữ viết này có phải của ông không?
   Làm sao phủ nhận được khi hai năm rõ mười như thế, cho nên Tư Đại phải gật đầu:
   - Đúng, nhưng mà...
   Điều tra viên nói:
   - Ông khoan nói gì khác, yêu cầu cứ trả lời đúng những gì chúng tôi hỏi. Ông viết giấy này cho cô Ánh Hồng lúc nào, bởi chúng tôi lấy được nó từ trong túi áo cô ấy khi khám nghiệm tử thi.
   - Sáng nay tôi có hẹn với Hồng đi ăn sáng, nhưng trước đó cô ấy tỏ ý mệt không muốn đi. Tôi viết mấy chữ đó và cho một đệ tử mang tới.
   - Rồi cô ấy có ra nơi hẹn để gặp ông không?
   - Có! Chỉ nửa giờ và cô ấy được tôi đón taxi cho về.
   - Ông có theo về quán không?
   - Ngay lúc ấy thì không. Mãi tới hơn 7 giờ tối tôi mới tới và hay tin cô ấy bị...
   - Lúc xảy ra án mạng ông ở đâu?
   - Tôi ngồi trong quán, ở tầng dưới, có mọi người trong quán nhìn thấy. Còn phòng cô ấy ở trên lầu.
   - Vậy ông lý giải thế nào về con dao của mình đâm ngập vào thân thể cô ấy?
   Tư Đại đã bắt đầu mệt mỏi với những lời hỏi cung, nếu là bình thường thì ông ta đã quát vào mặt của mấy điều tra viên, bởi họ chỉ ta cấp thừa hành, còn lão ta thì quen với cấp cao hơn của họ!
   Tuy nhiên, lúc này Tư Đại thấy chưa cần phải lớn tiếng, ông ta hỏi nhát gừng nhân viên điều tra:
   - Xong chưa? Tôi về được chưa?
   Trưởng toán điều tra nói thẳng:
   - Ông còn phải ở lại. Có một số điểm chưa rõ ràng.
   Tư Đại không còn kiềm chế được nữa, gắt lên: "Bộ các người cho là tôi giết người sao? Tôi đi giết người tôi yêu thương nhất đời sao?"
   - Xin lỗi ông, chúng tôi chưa kết luận. Chỉ làm nhiệm vụ điều tra của mình thôi. Mong ông thông cảm.
   Phải mất hơn một giờ nữa cuộc điều tra mới tạm kết thúc,