Truyện :
Số trang :
5
1
admin
2011-07-28 10:45:49
2291
2
Chuyển đến trang :
Chương 2 - Mồ hoang huyệt lạnh

   Mụ Liễu gần như bị choáng khi nghe lão Đỗ thuật lại mọi chuyện vừa xảy ra ở quán bar. Mụ đích thân đóng cửa cẩn thận rồi mới hỏi rất khẽ:
   - Anh có dặn mấy đứa như con Xuân Đào, thằng Tân tài xế là không được chỉ nhà riêng của em cho ai lạ không?
   - Dặn rồi, nhưng xem ra đám con Xuân Đào đã bắt đầu xầm xì nhiều chuyện lắm. Nhất là con nhỏ tên Oanh Hồng, nó biến đi đâu mất kể từ khi xảy ra vụ nó treo cổ trong phòng con Ánh Hồng.
   - Tại anh hoa mắt hay sao đó, chớ nếu con Ánh Hồng hiện hồn về thì nó đâu để anh yên ổn tới giờ này!
   Lão Đỗ có vẻ dao động:
   - Tao thấy không xong rồi. Cũng tại mày hết, phải chi hồi đó sau khi ép nó bán trinh cho thằng "xì thẩu" xong, mày lấy số tiền lớn rồi thủ tiêu nó lúc ấy cho xong chuyện. Mày bày đặt dụ nó làm nghề, hứa sẽ giữ tiền làm được của nó rồi đưa về cho ba nó xây nhà chi cho rối rắm, phiền phức!
   Mụ Liễu gắt lên:
   - Tôi không trách thì thôi, anh còn nói nữa. Hồi đó ai đã mê nó, bảo sau khi bán trinh nó rồi để nó lại cho anh hưởng xái nhì. Tôi mới để! Rồi cũng chính anh, khi thấy số tiền nó để dành quá nhiều thì động lòng tham ra tay thủ tiêu nó, khiến cho
rắc rối càng ngày càng lớn, thấy không?
   Lão Đỗ chùn xuống:
   - Ai mà ngờ...
   Rồi lão tự tin trở lại:
   - Lúc chôn xác nó, tao đã có nhờ ông thầy Tu yểm bùa tránh cho nó không thành ma thành quỷ. Ông thầy hay lắm. Tao tin rằng...
   Mụ Liễu không dằn được bực dọc:
   - Hay cáí con khỉ! Hay mà hó hiện hồn về tùm lum.
   Lão Đỗ xìu lại:
   - Chuyện đó chẳng hiểu sao... mà tao không tin.
   - Không tin sao anh quýnh lên khi thấy nó thắt cổ trong phòng Theo tôi thì bây giờ ta phải coi lại vụ yếm bù này. Phải chăng thằng cha thầy đó làm không linh.
   - Không lý nào...
   Mụ Liễu quyết liệt:
   - Ta phải ra tận nơi chôn xác nó để làm lại. Tôi có quen một ông làm vụ đó tài lắm, tôi sẽ đích thân tới đó mời. Bây giờ anh đi với tôi.
   Lão Đỗ có vẻ do dự:
   - Hay là... mày đi với lão ta đi. Tao...
   Mụ Liễu gắt lên:
   - Nhát cáy như vậy thì còn làm ăn gì nữa! Anh nhớ là số tiền trên một trăm lượng vàng anh hưởng của con ánh Hồng, coi