Truyện :
Số trang :
27
3
admin
2011-07-31 09:10:46
2703
4
Chuyển đến trang :
áo hắn.
   Nàng nhìn đồng hồ phía trên lavabo một cách sợ hãi. Tại sao nàng phải để đến giờ chót? Ồ, vì tháng này nhiều chuyện quá. Bobby ốm rồi đến lượt nàng, nàng bị chứng nhức đầu ghê gớm hành hạ liên miên. Từ khi Harry đánh nàng té vào bếp thì nàng bị chứng nhức đầu đó và một thứ cảm giác kỳ lạ chiếm ngự trí não nàng luôn luôn. Nàng đặt bàn ủi xuống, lấy tay day day trán. Nàng không sợ nhức đầu lắm nhưng cái cảm giác kỳ cục kia… Nàng tự hỏi không biết có phải mình bị mất trí nhớ từng lúc hay không. Nàng mong rằng chuyện đó không có. Bobby tuy còn bé nhưng đã có thể tự lo cho mình ăn uống, tắm rửa… nhưng nó sẽ làm gì được một khi mẹ nó bị mất trí nhớ một ngày nào đó?
   May thay, nàng vừa ủi xong cái áo cuối cùng thì xe hơi của Harry lái vào bãi cỏ sau nhà. Hắn tông cửa bước vào. Hắn lớn hơn Mariam hai mươi tuổi, to con. Hắn đặt túi hành lý xuống đất không đáp lại lời chào "…Hello!" run rẩy của Mariam. Hắn quay ra rồi trở vào với hai túi giấy mà hắn cẩn thận đặt trên bàn làm bếp. Tim Mariam chùng xuống. Thế có nghĩa là hắn không vui rồi. Nàng luôn luôn biết điều đó bởi những chai rượu hắn đem về để uống trong vài ngày nghỉ ngắn ngủi ở nhà trước khi lên đường.
   - Em chuẩn bị bữa ăn cho anh rồi đấy!
   Vừa nói, Mariam vừa chỉ tay vào bếp.
   Đang lúi húi mở những nắp chai rượu, Harry dừng lại liếc
nhìn nàng rồi lại cắm cúi vào những chai rượu.
   - Áo của tôi xong chưa? - Vâng… xong cả rồi… tất cả. Anh ngồi vào bàn đi, em dọn cho anh ăn. Hắn lầm bầm trong miệng rồi ngồi vào bàn.
   Hai giờ sau, hắn đã say mèm.
   Hắn không cho nàng đi ngủ.
   Tuy nàng tránh được những cái vồ của hắn trong cơn say bí tỉ nhưng sau cùng hắn cũng dồn được nàng vào góc nhà. Hơi thở hắn nồng nặc mùi rượu. Bàn tay hắn lần mò trên thân thể nàng khiến nàng buồn nôn.
   - Đừng… đừng… Harry…
   Giọng nàng vô tình cất cao trong hơi thở gấp. Có những bàn tay khác chụp lấy tay nàng. Đó là Bobby. Giật mình vì tiếng kêu của nàng, nó vừa khóc vừa chạy vào bếp.
   - Mẹ ơi! Mẹ ơi!
   Nó la lên, cố kéo nàng thoát khỏi tay gã đàn ông đang say. Mariam nuốt nước mắt, cố gắng nói bằng giọng ôn hòa:
   - Con phải trở lại phòng và ngủ đi. Bobby… nào… để mẹ đưa con đi ngủ… Nhưng Harry ôm chặt nàng:
   - Cô không được đi đâu cả… dẹp cái trò làm mẹ bẩn thỉu đó đi một lát đã… khi một người đàn ông đi xa về thì hắn cần giải trí… giải trí kiểu vợ chồng…
   Hắn quay sang đứa bé. Nó vẫn bám chặt mẹ nó.
   - Cút ngay! Đồ khốn nạn! Đi ngủ!
   Nhưng thằng bé khốn khổ không nghe hắn.