Truyện :
Số trang :
19
3
admin
2013-08-25 09:24:03
1233
4
Chuyển đến trang :
bếp trố mắt nhìn Đào bất ngờ xuất hiện , Đào mếu máo bảo đàn anh :
   − Anh Hai ơi anh Hai , em mới vừa gặp..bả
   Trung ngơ ngác hỏi lại :
   − Gì ? Bà nào ? Mày gặp ai ?
   Đào nhướng cặp mắt lờ đờ nhìn ra sau nhà rồi lại nhìn lên nhà trên lo âu nhấn mạnh :
   − Trời , bà Năm chứ bà nào. Bả hiện về rồi anh ơi.
   Liên đặt bát cơm , ngạc nhiên nhìn Đào rồi chen vào :
   − Bà Năm nào ? Đi đâu mà hiện về ?
   Rồi sực nhớ ra , Liên nói luôn :
   − Ờ ợ…cái bà Năm Tước hả , phải không chú ? Bà Năm Tước mới bị sét đánh phải không ? Tự nhiên bả hiện về với chú hả ? Trời đất , chú mắc mớ gì mà bả hiện về với chú chứ ?
   Trung nhìn Đào gắt nhẹ :
   − Thôi đi , nói bậy nói bạ không à
   Đào run run kéo cánh tay Trung và trì triết nói :
   − Anh Hai ơi anh Hai , em thấy anh nên đem đi chôn đi anh Hai ơi , mang ra nghĩa địa chôn lại đi anh Hai , trả lại cho bả đi anh. Nó không xài được đâu anh. Em sợ lắm rổi anh Hai ơi.
   Trước cặp mắt ngơ ngác của Liên , Trung vội đứng dậy lôi Đào lên nhà và mắng :
   − Cái gì, cái gì vậy , bộ mày xỉn rồi hả ? Nói gì đâu không à , có bà xã của tao , mày làm ơn đừng có nói bậy nói bạ nghe chưa ?
   Hai đứa ra hẳn ngoài sân trước , Trung nổi nóng nhắc lại :
   − Tao thấy bửa nay mày khùng rối đó Đào. Trước mặt vợ tao nói gì kỳ cục vậy ? Nó nghi bây giờ đó.
   Đào lắc đầu mếu máo nói :
   − Anh Hai ơi , bàn tay của bả…. anh để đâu rồi anh Hai ?… Anh Hai….đem chôn lại đi anh Hai…anh Hai ơi em xin anh mà…cái vụ này em sợ quá à , không được đâu anh Hai !
   Trung lại cắt ngang :
   − Cái gì vậy ? Mày nói cái gì vậy ? Tao không hiểu .
   Đào vừa thở vừa kể :
   − Anh biết hôn , em đang ngồi ăn hủ tiếu ở ngoài chợ , tiệm Thanh Xuân anh biết mà. Mới tức thì hồi nãy đó , bà ấy bước vô đứng ngay trước mặt của em xin tiền , em tưởng là con mẹ ăn xin , em định đuổi bả đi nhưng mà em nhìn kỷ lại là bả anh ơi ! Trời đất ơi em sợ quá , bả đưa luôn cho em coi cánh tay cụt của bả nữa anh Hai , em thấy sợ quá ói tùm lum tùm la ra ngoài bàn rồi em chạy gấp về đây cho anh biết nè. Anh Hai nghe em nói nè , em với anh đem bàn tay chôn lại cho bả đi anh, trả lại cho bả mà , em năn nỉ anh đó.
   Trung nói ngay :
   − Mộ của bả người ta xây rồi , làm sao đào xuống được nữa ?
   Đào khổ sở nói tiếp:
   − Thì mình chôn gần đó cũng được mà , miễn mình có lòng trả lại cho người ta là được rồi , nếu không thì bả vật chết mình đó .