Truyện :
Số trang :
3
3
admin
2012-06-08 03:28:59
2037
4
Chuyển đến trang :
   Vu an ủi:
   Hồi hộp trong lòng hay máy mắt là chuyện bình thường, sao vội nói như thế?
   Cô gái tạm yên lòng, lên giường cùng nhau ân ái. Lại một đêm mặn nồng với những tiếng rên khẻ phát ra từ hai thân thể oằn oại trong đêm tối. Đêm tàn, nàng khoác áo bước xuống giường. Nàng cứ bồn chồn vào ra:
   Không hiểu sao lòng thiếp tự nhiên hoảng hốt lo sợ, xin chàng tiễn thiếp ra khỏi cửa.
   Vu trở dậy, đưa nàng ra cửa. Nàng dặn:
   Chàng đứng đây canh cho thiếp. Thiếp đi qua tường rồi hãy vào.
   Vu đáp:
   Được rồi.
   Thấy nàng ngoặt khỏi hàng lang, mất hút bóng nên Vu định quay vào ngủ tiếp thì nghe nàng kêu cứu rất gấp. Vu vội vàng đến nhìn quanh, không thấy đâu, rồi cuối cùng chàng nhận ra tiếng kêu từ mái hiên vọng xuống. Ngẩng đầu nhìn kỹ thì chàng thấy một con nhện khá to đang chộp bắt một sinh vật nhỏ, tiếng kêu vo ve đau đớn. Vu phá mạng nhện, khều xuống, gỡ bỏ những sợi tơ nhện chằng trói, thì thấy một con ong xanh thoi thóp sắp chết. Vu mang con vật về phòng, đặt lên bàn. Con ong hồi tỉnh, một lát sau mới bò được. Nó leo dần lên nghiêng mực nhúng chân vào rồi leo ra đậu trên tràng kỷ, bò thành chữ "tạ", cuối cùng nó đập cánh mấy lần rồi bay xuyên qua cửa sổ. Từ đó cô gái áo xanh không bao giờ trở lại.