Truyện :
Số trang :
6
3
admin
2011-07-21 10:47:18
2631
4
Chuyển đến trang :
thành 1 vòng tròn, cô bạn tôi ngồi chính giữa trên 1 cái ghế có lưng dựa, tôi ngồi dưới đất và xoè bàn tay của mình, để 2 gót chân của cô bạn lên. Trước mắt tôi là 2 gót chân cái dài, cái ngắn!.
    Nhóm người Mỹ bắt đầu đọc lời cầu-nguyện Thiên Chúa, dĩ-nhiên bằng tiếng Anh...Nhưng khi họ đọc được 1 chút thì bỗng nhiên cái tiếng Anh đó biến ra tiếng khác, không phải là tiếng Pháp (Tôi cũng có học Pháp Văn hồi nhỏ), cũng không phải tiếng Ðức (tôi biết chút tiếng Ðức vì cô bồ của tôi lúc đó là người Ðức!)... Thứ tiếng lạ lùng, nó gần như tiếng trộn lẫn của Tiếng Ấn-Ðộ, tiếng Miên, tiếng Lào, và tiếng Tháị! Lúc đó, tôi nhìn thấy 2 cái gót chân của cô bạn từ từ dài ra và bằng nhau ngay trên lòng bàn tay của tôi, cũng là lúc những người Mỹ ngưng đọc chú. Trong lúc họ đọc chú, ai cũng nhắm mắt lạị Tôi bèn hỏi là họ vừa đọc bằng ngôn-ngữ gì vậy, thì được trả lời rằng: "Lúc đầu chúng tôi chỉ cầu-nguyện bằng tiếng Anh, nhưng khi Ơn Trên làm phép lạ thì tự nhiên trong miệng chúng tôi phát ra thứ ngôn-ngữ đó và chính chúng tôi cũng không hiểu là gì cả. Ðó là...Holly Language!"
    Ðiểm quan trọng tôi muốn thưa với quý vị là ở chỗ này, đây là TIẾNG ÂM ! Thứ tiếng mà người Mỹ trên 1 ngọn đồi ở Utah năm 1970 đọc lên đúng là thứ tiếng ở VN các Thầy-cao-tay-ấn
đều biết dùng (Nhưng không có nhiều Thầy lắm đâu ) và chuyện trò với nhau, gọi là TIẾNG ÂM ! Vì thứ ngôn-ngữ này chỉ Thầy với Thầy nói với nhau, hiểu được nhau mà thôi, không có chữ viết!
    Người Mỹ không biết đó là tiếng Âm, họ chỉ cho là tiếng của Trời, và họ phát ra bằng miệng, nhưng họ không hiểu ý-nghĩa của nó...Tôi không muốn làm họ phật lòng nên không dám nói, là vì 3 năm trước đó, khi tôi còn ở VN, 1967, 1 buổi tụ-họp huynh đệ trong Môn Phái tại nhà Thầy tôi, vì anh em gom lại cả 100 người nên tất cả đành quây quần ngồi xếp bằng trước sân nhà Thầy tạo thành 1 vòng tròn rất rộng.
    Tôi, hôm đó được ngồi sát Ông Sư-Bá, trong khi các đệ-tử lần lượt ra đứng giữa vòng tròn để báo-cáo về thành quả võ-thuật hoặc phép-tắc đã luyện được cho Sư-Phụ và Sư-Thúc, Sư-Bá coi, bỗng có 1 anh đến sau, từ ngoài chạy chiếc xe đạp vào, thắng 1 cái két rồi phóng xuống đất, cho chiếc xe chạy không lủi vào bụi chuốị Anh ta mặt đỏ gay, làm tôi tưởng anh chàng này say, nhưng khi anh ta tiến gần đến vòng người ngồi, anh ta vội tháo cái đồng hồ ra, liệng vô bụi, rồi chắp tay lại xá lung tung và xổ ra 1 hơi tiếng gì lạ quá.. Thầy tôi (ngồi ở phía bên kia đốiđiện với tôi, rất xa vì quá nhiều người), lên tiếng nói 1 hơi cũng toàn là tiếng kiểu như vậy Tôi chẳng hiểu gì hết, bèn