Truyện :
Số trang :
43
3
admin
2011-07-28 09:00:18
3679
4
Chuyển đến trang :
chứ không phải lỗi ở tài xế, cho nên ông chỉ nhẹ lắc đầu rồi ngồi im, trong lúc Sang chạy đi tìm nước. Lát sau, anh ta trở lại xe vẻ thất vọng:
   - Ở đây toàn nước mặn, không làm sao có nước ngọt đổ vào xe, để em đi tìm.
   Anh lại xách xô đi xa hơn xóm nhà đó. Phải mất khá lâu, Sang mới xin
   được nước xách về. Tuy nhiên, sau khi đổ thêm nước thì xe lại giở chứng, không chịu nổ máy. Sang là người có kinh nghiệm về máy móc mà cũng chịu thua, không hiểu được tại sao lại xảy ra trục trặc này. Anh ta loay hoay hơn một tiếng mà vẫn chưa làm cho máy nổ lại được, trời đang tối dần...
   Cò mi Thuận đã sốt ruột thấy rõ, anh ta phải tính chuyện quá giang xe về Hà Tiên trước. Nhưng đón hơn một giờ vẫn chẳng có chiếc xe nào chạy qua.
   Người phụ nữ ngồi cạnh từ sớm đến giờ vẫn im lặng, nhưng giờ cũng phải lo lắng:
   - Như vậy liệu chúng ta có phải ngủ giữa đường không?
   Cò mi Thuận phải trấn an:
   - Không sao đâu em. Chúng ta sẽ kịp về Hà Tiên để dự buổi tiếp tân của ngài tỉnh trưởng mà. Đừng lo, Mỹ Tiên.
   Cô gái tên Mỹ Tiên nhìn đồng hồ tay rồi giãy nảy lên:
   - Bây giờ là bảy giờ rồi, tới giờ buổi tiếp tân khai mạc rồi mà ta còn ở đây thì làm sao không lo! Anh nói coi, chúng ta có thể bay về đó không?
   Cò mi Thuận chán nản, quay sang tài xế:
   - Anh liệu nếu sửa xong ngay thì chạy về Hà Tiên kịp 8 giờ không?
   Sang lắc đầu:
   - Không sao kịp được.
   Mỹ Tiên nghe nói thì từ trên xe đã bước xuống ngay và giậm chân:
   - Ba má tôi đã hẹn rồi, phải có mặt để còn đón mấy khách ở Sài Gòn về nữa. Chỉ có tôi mới quen với họ thôi, người khác biết gì mà tiếp!
   Cô bước đi từng bước nặng nề, giận dỗi và càng lúc càng đi xa khỏi chiếc xe hư. Cò mi Thuận biết tính tình cô vợ trẻ khá nóng nảy, cô ta đang tính đón xe đi nhờ. Anh ta cũng chỉ biết lững thững đi theo sau...
   Tuy nhiên, một lúc sau thì không còn thấy bóng cô nàng đâu nữa trong bóng tối của đoạn đường vắng. Thuận hốt hoảng gọi lớn:
   - Mỹ Tiên!
   Anh ta gọi đến gần chục tiếng mà chẳng hề nghe tiếng trả lời. Nỗi sợ hãi khiến anh ta phải ba chân bốn cẳng chạy nhanh lên để tìm. Cô nàng vốn đi giày cao gót, nên không thể nào đi nhanh hơn được, mà nãy giờ cũng không hề có chiếc xe nào chạy ngang để còn leo lên xe quá giang đi. Như vậy nàng đi đâu?
   Gặp người nào đi ngược chiều Cò mi Thuận cũng hỏi:
   - Anh có thấy một cô gái đi bộ qua đây không?