Truyện :
Số trang :
6
3
admin
2014-04-13 04:04:21
2117
4
Chuyển đến trang :
giọng an ủi
   Sau khi được Mai an ủi, Bình trấn tĩnh lại kéo Mai lên giường. Bình nghĩ lại những gì đã nhìn thấy
   Mà không tin vào mắt mình. Bình vẫn cố nhắm mắt mà không tài nào ngủ được. Bỗng có tiếng “Mao…meo…meo”. Một con mèo mun to béo đứng trên cửa sổ mang cặp mắt màu vàng trông thật kinh dị. Đội nhiên cái đầu của con mèo rời ra khỏi cổ bay lơ lửng trên không trung. Nó bay gần đến chỗ Bình thì kêu “Méo” rồi vụt mất, tiếng mèo vừa ngắt Bình ngất xỉu cho đến sáng. Từ đó Bình sợ bất cứ cái đầu nào cho dù đó chỉ là 1 thú bong hay 1 thứ đơn giản khác.
   Ngày 12 tháng 7 là ngày mà Vi ra đi. Ngày này đã đến Bình cùng Mai mua đồ đến nhà Vi thắp
   Hương cúng bái. Chỉ có duy nhất Bình nhìn thấy cái bóng trắng không đầu bay lướt qua bàn thờ và nở một nụ cười lạnh buốt( ha…ha…ha). Bình hoảng sợ toàn than đông cứng, chân Bình như được đóng xuống nền gạch. Trấn tĩnh lại một hồi, Bình chạy vội vào trong nhà vệ sinh rửa lại mặt bằng nước ấm, hơi nước đọng trên tấm gương trước mặt. hắn toan lấy mảnh vài lau gương, thì đột nhiên người hắn lạnh cứng khi nhìn thấy cái đầu Vi mặt trắng bệch, tóc sõa sượi rối bù, nhe hàm răng nanh sắc nhọn cười với hắn và nói ” em đã tin anh…”. Hắn sợ hãi vội vã đạp cửa hướng mặt ra ngoài cửa sổ. bỗng chuông điện thoại của hắn reo “ôi số của Vi! Là số của Vi…”. Hắn trấn tĩnh lại và nghĩ là mẹ của Vi, mượn điện thoại của Vi để lấy số
hắn. Hắn mở máy nghe điện :
   - Alô! Bác là mẹ của Vi phải không ạ?- giọng run sợ
   - Em đã tin anh… em đã yêu anh – lạnh buốt
   Hắn làm rơi luôn cái điện thoại khi nhìn thấy con chó nhà hang xóm cào vào gốc cây nơi có một cái
   Bóng trắng đang đứng đó mà gào thét. Tiếng gào thét làm hắn thót tim. Dần dần cái bóng trắng đó cũng biến mất, con chó cũng không thấy sủa nữa. mọi chuyện bắt đầu trở nên yên tĩnh, chuyện hôm nay cũng đủ để làm cho hắn đau tim. ” cô hồn” khiến cho hắn sợ hãi, dày vò hắn và đâm một con dao nhọn sâu vào trái tim hắn, hắn thật độc ác.
   Chuyện tưởng chừng chỉ đến thế nhưng không phải, hồn ma của Vi vẫn bám theo hắn zai zẳng. Sau
   Khi ngày giỗ của Vi vừa qua. Bình tình nguyện đến nhà Vi dọn dẹp đồ đạc vì sợ hồn ma bám theo nên Bình đã giúp mẹ Vi dọn dẹp hết tất cả đồ đạc của Vi đem đi đốt
   Buổi tối, Bình cùng Mai lên gác 3 phòng của Vi dọn dẹp. Trong khi đang đi lên cầu thang Bình như
   Bị một người ngáng chân, ngã gục xuống, một cơn gió lạnh lướt qua người Bình khiến cho tim hắn đóng băng. Đứng im một lúc, mắt Bình nhìn cửa sổ trợn trừng không chớp mắt. Thấy lạ Mai lấy tay đỡ Bình dậy và hỏi: “anh nhìn gì mà không chớp mắt vậy, anh làm e sợ rồi đấy”. Bình trấn tĩnh lại ôm lấy Mai “không có gì đâu em, mình lên dọn phòng đi”. Hai người cùng lên dọn thì đột nhiên bị mất điện, nhưng Bình và Mai vẫn