Truyện :
Số trang :
5
3
admin
2013-09-06 11:24:05
1943
4
Chuyển đến trang :
   - Bẩm vâng ạ! Bà chủ nhà trình lại. Ðây quả là một sự “hiện về” của một linh hồn, mà tính cách siêu nhiên rõ ràng không thể nào còn hoài nghi. Vị linh mục ấy đã hiện về có tới trên chục lần với nhà con và với riêng con, trong những lúc chúng con hoàn toàn tỉnh táo và tuyệt đối không có gì gọi là gian dối mờ ám cả. Vì Ðức Giám mục nhận đã thấy điều này, xin ngài vui lòng ban cho chúng con một đặc ân… Xưa nay con vốn nghĩ phải tìm ra một người có can đảm, dám đối thoại với hồn ma đó, may ra mới hy vọng chấm dứt được sự hiện về của linh hồn này…
   Vị giám mục liền nhận lời đề nghị của bà chủ nhà… Ông lập tức quay lại phòng khách, vẫn thấy vị linh mục còn ngồi y nguyên tại chỗ… Sau khi dừng lại và giữ im lặng giây lát, vị giám mục cất tiếng chậm rãi và long trọng hỏi lớn:
   -Nhân thánh danh Chúa, ta hỏi ông là ai và ông muốn sự gì?…
   Vị linh mục nghe hỏi, liền gập sách lại, đứng lên và bước khỏi ghế ngồi, tiến đến đứng đối diện với vị giám mục. Với một chút dè dặt, rồi bằng một giọng trầm trầm nhưng rất rõ ràng và có mức độ, ông nói:
   -Tôi chưa hề bao giờ dám ước nguyện được như thế này…. Tôi xin nói để ngài biết tôi là ai mà tôi muốn sự gì… Như ngài nhìn thấy đấy, tôi là một linh mục Công-Giáo. Tám mươi năm về trước, nguyên ngôi nhà này là của tôi. Tôi vốn là một tay kị mã lành nghề và say mê thú săn bắn khi nào có dịp. Một bữa
kia, khi tôi sắp lên đường đến một nơi hẹn săn trong vùng kế cận thì bỗng có một vị phu nhân, ý hẳn thuộc dòng quí phái nào đó, tìm tới xin xưng tội. Những gì bà ta xưng ra, lẽ dĩ nhiên ấn toà giải tội không cho phép tôi được trình ngài ở đây, chỉ biết rằng những điều đó lại xúc phạm nặng nề một gia đình quí phái nhất trong những dòng họ quí phái của nước Anh. Ðiều này làm cho tôi không thể nào làm ngơ, mà không ghi lại trên giấy tờ những gì vị phu nhân kia đã xưng với tôi trong tòa. Ghi lại tội người tín hữu xưng trong tòa là một điều rất mực cấm kị của Giáo-Hội Công-Giáo…Sau khi vị phu nhân đã bày tỏ hết tội mình, và sau lời khuyên răn, tôi đã ban phép lành cáo giải và ra việc đền tội tương xứng. Rời toà giải tội, tôi ngồi vào bàn viết, ghi vội lại chi tiết những gì tôi đã nghe trong tòa, rồi thận trọng cất tài liệu này vào một nơi an toàn, phòng mọi bất trắc nếu chẳng may xảy ra cho tôi trong chuyến đi săn này, dù tôi có thế nào chăng nữa, tài liệu kia vẫn y nguyên an toàn tại nơi cất giấu đó. Ðiều dự phòng của tôi biến thành sự thực. Ngay bữa đó, tôi bị té ngựa và chết tại chỗ. Từ trước đến nay chưa hề một ai có can đảm dám trực diện đối thoại với một linh hồn hiện về như ngài hôm nay. Bẩm Ðức Giám-mục, ngài có muốn cứu linh hồn tôi chăng…? Tôi xin chỉ cho ngài nơi tôi đã cất tập tài liệu tôi từng ghi tội vị phu nhân đã xưng xưa, để xin ngài tự tay thực hiện một cử chỉ hết sức thánh thiện, là hủy ngay nó đi mà không hề đọc một chữ nào trong đó cả. Vị giám mục khẳng khái mau mắn long trọng hứa: