Truyện :
Số trang :
16
3
admin
2011-08-14 01:00:21
2614
4
Chuyển đến trang :
chưa tới, nên hôm nay bắt đầu tuần thứ hai Thanh có vẻ tự tinh hơn, anh vừa tìm chỗ mắc võng nghỉ chân vừa lâm râm khấn vái vong hồn cha: "Con sẽ thực hiện được ước nguyện của cha, cha yên tâm đi. Trước sau gì con cũng thành công!".
   Những lời khấn vái như thế này đồng thời là những lời tự động viên của Thanh. Anh luôn muốn làm như vậy mỗi khi mệt mỏi, chán nản...
   - Chào người anh em trẻ!
   Câu chào của ai đó làm cho Lê Thanh giật mình quay lại. Một lão già người thượng quẩy chiếc gùi trên lưng, đang đi từ một con đường nhỏ băng ra. Họ chẳng quen nhau, nhưng thường người đi hay chào hỏi nhau nếu bất chợt gặp nhau giữa rừng.
   - Dạ, chào già... ông cũng đi săn?
   Ông lão cười nhe ra hai cái răng còn lại chổng trơ trên hàng nướu thâm xì:
   - Anh trẻ đi săn gì? Có giống già đi tìm con tra trả hay không?
   (Thanh đã có nghe về con chim gọi là tra trả này, nó là loài chim chuyên bám theo các loại thú dữ như cọp, beo để kêu lên mỗi khi loài ác thú xuất hiện. Người đi rừng thường bảo loài chim đó giống như loài chim báo bão ngoài biển khơi. Nó là loài cứu tinh của con người!)
   Anh hỏi thăm:
   - Rừng này có ông hổ nào có loài chim đó?
   Lão già vẻ sợ hãi:
   - Đây là hang ổ của chúng, sao lại không có! Mà sao anh trẻ đi một mình và không mang theo cái cây bùm bùm?
   Biết ông già hỏi đến súng, Thanh cười đáp:
   - Cháu không đi tìm ông hổ thì đem súng theo làm gì già ơi! Hổ sẽ không hại người khi người không tìm đến chúng phải không?
   Lão già thượng rùn vai:
   - Người ta nói vậy, chớ ở đây người đi rẫy, lên nương bị "ông" hạ hoài. Phải nói là không có ý săn hổ, nhưng có tiền kiếp thâm thù với hổ, thì cũng bị "ông" sát khi gặp mặt.
   - Vậy già đi tìm chim tra trả để làm gì?
   - À, già tìm cho Thần Hương. Thần ra lệnh đi tìm, bảo chim mau về đây, mang ông hổ cùng về, để giúp thần đuổi bọn xấu đi!
   Lê Thanh ngạc nhiên:
   - Thần Hương là ai? Có phải là Thần Trầm hay không?
   Nghe Thanh nói, già thượng hoảng hốt:
   - Đừng nói tên đó ra!
   - Tên nào?
   Lão hạ thấp giọng như sợ có người nghe:
   - Ở đây không ai gọi là trầm hương cả, mà phải gọi là Thần Hương!
   Lê Thanh càng tò mò thêm:
   - Sao lại có Thần Hương?
   Thấy anh chàng quá lờ mờ, già thượng phải nói rõ hơn: