Truyện :
Số trang :
13
3
admin
2013-06-18 11:48:05
2484
4
Chuyển đến trang :
   - Rồi - anh ấy trả lời - Tôi đã chơi trong căn nhà đã kể.
   - Và cô ấy đã ở đấy ? Cô gái bị gãy...
   - Không, không - ai đó nói - Đã bảo là anh ta không ở đó khi cô ấy bị gãy cổ.
   Jackson suy nghĩ một hồi - Tôi không biết cô ta có ở đó hay không. Tôi sợ là có. Tôi chỉ biết có mười ba người chơi trò đó trong khi trong nhà chỉ có mười hai. Và tớ không biết tên của cô gái đã chết. Khi tôi nghe cái tên thì thầm trong bóng tối nó không làm tôi sợ. Nhưng tôi nói trước là tôi không chơi trò này một lần nữa. Nó làm tôi hoảng sợ cả một thời gian dài. Tôi thích bị phạt trước tiên hơn !
   Tất cả chúng tôi nhìn anh ta. Lời anh ấy nói không có cảm giác tí nào.
   Tim Vouce là người đàn ông tốt nhất trên đời. Ông ta cười với tất cả chúng tôi.
   - Câu chuyện nghe thật hấp dẫn - ông nói - Thôi nào, Jackson, anh hãy kể cho mọi người nghe thay vì bị phạt.
   - Được thôi - Jackson nói. Và đây câu chuyện của anh ta.
   Các bạn có gặp nhà Sangstons chưa ? Họ là anh em họ với tôi, và sống ở Surrey. Năm năm trước tôi được mời đến dự lễ Giáng Sinh với họ.
   Đó là một căn nhà cổ, có nhiều hành lang và cầu thang không cần thiết. Một người lạ có thể dễ dàng đi lạc trong đó. Và tôi đã đi về đấy vào kì Giáng Sinh ấy. Violet Sangston hứa là những người khách khác tôi đều biết. Không may tôi không thể tạm
gác công việc đến tận đêm Giáng Sinh. Tất cả các vị khách khác đã đến từ vài ngày trước. Tôi là người cuối cùng, và vừa đúng bữa tối. Tôi chào mọi người mình biết, và Violet Sangston giới thiệu tôi với những người không quen. Và đã đến giờ dùng bữa tối.
   Có lẽ vì thế mà tôi không nghe tên của một cô gái dễ thương, tóc đen, cao thanh mảnh người mà tôi chưa gặp bao giờ. Mọi người đều vội vã và tôi luôn dở trong việc hỏi tên người. Cô ta trông lạnh lùng và thông minh. Cô không thân thiện lắm, nhưng lại khá hấp dẫn, và tôi nghĩ thầm cô ấy là ai. Tôi không hỏi, vì tôi chắc ai đó sẽ gọi cô bằng tên trong suốt bữa tiệc. Tuy nhiên, không may là tôi ngồi cách xa cô ấy. Tôi ngồi rất gần bà Gorman và như thường lệ bà ta rất vui vẻ và hóm hỉnh. Những lời đối thoại của bà rất đáng để nghe, và tôi hoàn toàn quên việc hỏi tên của cô gái có nước da đen kiêu hãnh.
   Chúng tôi có mười hai người, bao gồm cả nhà Sangston. Tất cả đều còn trẻ, hay cố gắng làm ra vẻ mình còn trẻ. Jack và Violet Sangston là lớn tuổi nhất, và cậu con trai Reggie mười bảy tuổi của họ là trẻ nhất. Reggie chính là người đề nghị chơi trò "Smee" khi cuộc nói chuyện sắp kết thúc. Nó chỉ chúng tôi cách chơi, giống như tôi đã diễn tả. Jack Sangston cảnh báo với tất cả chúng tôi. "Nếu mọi người chơi trong bóng tối," nó nói, "thì xin hãy cẩn thận với cái cầu thang đằng sau trên tầng một. Một cánh cửa dẫn đến đó, và tôi từng nghĩ đến việc tháo bỏ nó. Trong bóng tối một người lạ sẽ nghĩ chúng dẫn vào một căn