Truyện :
Số trang :
13
5
admin
2014-01-14 09:02:26
2123
6
Chuyển đến trang :
về sau phải làm người thử thuốc cho Linh, bù lại sẽ được Linh bao ăn uống thỏai mái. Nghe từ ăn uống thỏai mái Tín thấy sướng cả mồm liền đồng ý. Thế là mọi chuyện kinh dị bắt đầu xảy ra.
   Linh nghe dân gian đồn rằng bị bệnh suyễn chỉ cần bắt thằng lằn bỏ vào họng và nuốt sống thì sẽ hết hẳn. Bữa đó Linh liền bắt Tín đi bắt thằng lằn cùng cô. Đến chiều bắt được ba con: hai con lớn và một con nhỏ.
   Tín lo sợ hỏi: “ Phải ăn thiệt sao?”
   Linh đáp: “ tất nhiên rồi, Tín đã ăn gần sạch tủ lạnh nhà Linh rồi giờ phải giúp Linh chứ'!”
   Tín tìm cách né tránh: “ Giúp cái khác được không? Cái này khó quá!”
   Linh đáp dứt khoát: “ Không được! Tín đã hứa giúp Linh thì không được thất hứa! Mau nuốt đi!” Không cho Tín nói thêm gì nữa, Linh liền bóp miệng Tín và....
   ~~~~~~~~~~69~~~~~~~~~~
   Không cho Tín nói thêm gì nữa, Linh liền bóp miệng Tín và bắt con thằng lằn thả vào. Tín không kiệp chống cự thì còn thằng lằn đã bò tuốt vào cổ họng cậu, Tín cảm giác được những ngón chân nhọn của con thằng lằn đang cào vào bề mặt bên trong cổ họng cậu. Tín ôm họng cố gắng nuốt cho Linh nó vui, nhưng nó không hề dễ dàng khi cả cơ thể cậu đang co lại để phản đối việc cậu đang làm. Lại thấy gương mặt đày sự kỳ vọng vào mình của Linh, Tín cô gắng nuốt lần nữa và tự lừa dối
mình rằng đó là một món ăn ngon và bổ dưỡng!
   Cuối cùng Tín cũng nuốt sống được con thằng lằn, cậu tập trung hít thở đều và cố không nghĩ đến nó nữa. Linh chay đến và hỏi: “ Tín thấy thế nào rồi?”
   Đã tới lúc Tín trả thù lại Linh, cậu ném tặng cho Linh một ánh mắt sắt bén. Linh ngỡ ngàng bước lui lại đụng bàn phải dừng. Tín nở một nụ cười nham hiểm và nói: “ngon lắm Linh ơi!”.
   Linh thấy sợ cái mặt vô cùng đểu đó của Tín liền định chạy nhưng đã bị Tín đưa con thằng lằn đến gần miệng Linh. Linh ngậm chặt miệng không dám mở ra nhưng cuối cùng phải mở to miệng vì bị Tín chọt lét. Con thằng lằn vung vảy trong miệng Linh khiến cô muốn nhả ra. Nhưng vì ý trí muớn khỏi bệnh đã giúp Linh thêm mạnh mẻ mà bịt miệng mình lại và cố gắng nuốt nó. Lúc này Tín cũng trở nên nghiêm túc và không giỡn nữa để cho Linh không mắc cười mà nhả con thằng lằn ra. Linh kiềm hãm nỗi khiếp đảm của mình, hít một hơi sau và nuốt con thằng lằng xuống cổ họng. Một cảm giác rất giống Tín lúc nãy lại đến với Linh. Dường như con này còn khó chiệu hơn con của Tín.Tín cũng chịu đựng không thua gì Linh vì phải nghiến răng chịu đựng khi Linh đang báu vào tay mình. Linh vài lần muốn nôn óai nhưng cuối cùng đã vượt qua, nuốt được con thằng lằn. Nhưng cảm giác kinh tởm khiếp đảm khi con thằng lằn bò vào trong cổ họng và rớt xuống dạ dày mình. Cảm giac khiếp đảm vẫn còn trong cả hai. Tín cầm cái hủ đựng