7
admin
2011-09-16 10:06:10
11406
8
Chuyển đến trang :
   - Trước đây khi còn là sinh viên khoa Sử của Đại học Bắc Kinh tôi có đi du khảo qua đây. Có ghé qua cả Phụng Tiên tự.
   - Cô còn nhớ đường đến đó chứ?
   - Vâng! Thưa tiến sĩ!
   Quan Linh Phụng đưa mắt nhìn ông bà Dương như dò hỏi:
   - Ông bà Dương có định đến tham quan ngôi mộ cổ này không?
   Dương tiến sĩ quay sang nhìn vợ thuyết phục:
   - Chúng ta nên đến tham quan nơi này em ạ! Đây là một di tích ít người biết đến và không có trong danh mục của các tour du lịch. Vả lại, đây là một ngôi chùa cổ rất được dân chúng trong vùng chăm lui tới hương khói. Bà Dương trìu mến nói với chồng:
   - Tùy anh tất cả thôi! Chuyến du lịch này là của anh, dành cho anh mà!
   Ông Dương vui vẻ nói với Quan Linh Phụng:
   - Chúng ta có thể đến đó vào ngày mai, được chứ cô Quan?
   - Tất nhiên rồi! Thưa tiến sĩ!
   - Cô có thể sưu tầm giúp tôi một số thông tin hoặc những chuyện kể trong dân gian có liên quan đến hai ngôi mộ này chứ!
   Quan Linh Phụng hào hứng đáp lời:
   - Vâng! Đây là công việc của tôi mà Dương tiến sĩ! Ngày mai ông bà sẽ có bản phúc trình đầy đủ về lịch sử của ngôi mộ cùng những chuyện liên quan.
   Về đến Bắc Kinh, Quan Linh Phụng lập tức tra cứu tất cả những thông tin về hai ngôi mộ cổ ở ngoại thành Bắc Kinh. Nàng
truy cập cả trên mạng thông tin máy tính để cố tìm ra thêm những chi tiết, thông tin mới lạ có liên quan đến ngôi mộ. Càng lúc nàng càng cảm thấy thích thú khi biết thêm được những điều mới mẻ, rất thú vị về những chuyện truyền tụng trong dân gian liên quan đến hai ngôi mộ này. Với Quan Linh Phụng đây là những điều rất bổ ích cho nghề nghiệp, công việc nàng đang phụ trách, rất cần thiết cho một hướng dẫn viên du lịch.
   Hôm sau họ khởi hành sáng sớm để đến thăm hai ngôi mộ cổ. Trên đường đi Quan Linh Phụng và bà Dương hào hứng sôi nổi trò chuyện về những di tích, phong cảnh ở Bắc Kinh nhất là nói về các ngôi chùa. Dương tiến sĩ tỏ vẻ tư lự, suy nghĩ miên man về một chuyện nào đó. Ông lặng lẽ ngắm nhìn phong cảnh hai bên đường xe qua, chốc chốc lại nhìn đồng hồ đeo tay.
   Sau hơn một giờ ô tô họ đã đến Phụng Tiên tự, chùa nằm trên lưng chừng một ngọn đồi ẩn mình sau những rừng thông rừng bách xanh ngát. Họ gởi ô tô dưới chân núi và lần theo những bậc đá để lên chùa. Trong khi bà Dương vào chùa lễ Phật. Quan Linh Phụng và ông Dương trò chuyện ngoài sân. Nàng tỏ vẻ băn khoăn và lo âu:
   - Từ chùa vào nơi hai ngôi mộ phải đi qua gần một dặm đường rừng. Chỉ có đường mòn nhỏ, ô tô không đi qua được, tôi chỉ e rằng ông bà sẽ vất vả!
   Ông Dương xua tay mỉm cười:
   - Cô Dương đừng bận tâm, chúng tôi đủ sức vượt qua đoạn đường này mà! Chúng tôi cứ xem đây là một cuộc đi dã ngoại,