Truyện :
Số trang :
8
1
admin
2011-08-18 08:23:09
1832
2
Chuyển đến trang :
Chương 12 - Tẩu thoát

   - Này Joe, Harry nói. Có thể ngày mai sẽ cần sợi dây.
   - Mày nói đúng, Joe trả lời. Lấy ra đi.
   Peter và Hamid nín thở chờ đợi. Tấm bạt được lấy ra. Quách lắc lư từ phải sang trái, trong khi hai tên cướp lấy dây ra. Rồi hai tên cướp phủ tấp bạc lại như trước. Tiếng động cơ xe tải vang lên. Cửa sắt rơi xuống Peter và Hamid không do dự. Hai cậu dùng vai đẩy nắp lên dễ dàng. Hai cậu chỉ còn việc chui ra khỏi quách và bò dưới tấm bạt. Hai giây sau, cả hai được tự do... Hay đúng hơn là nhà tù đã rộng rãi hơn.
   Xung quanh là bóng tối. Tuy nhiên, có một chút ánh sáng từ cửa sổ mái. Nên Peter có thể nhìn thấy nơi hai cậu đang đứng là một cái kho có tường xi măng cao và không có cửa sổ.
   Peter và Hamid tiến hành thám hiểm địa điểm. Hai cậu tìm thấy ngay màn cửa sắt dẫn ra ngoài: nó bị khóa lại. Có thể lắc nó, nhưng vô ích.
   Sau đó, hai cậu tham quan phần còn lại của kho, chứa những đồ vật linh tinh. Trước hết, hai cậu để ý đến một chiếc xe hiệu Pierce-Arrow cũ màu xám, hình dáng rất thanh nhã.
   Tại sao xe cũ lại ở đây? Hamid hỏi.
   - Các nhà sưu tầm rất quý loại xe này, Peter giải thích. Xe này ít nhất cũng từ năm 1925. Hiếm lắm.
   Phía sau chiếc xe, có nhiều bàn ghế cổ, nhiều cái có chạm trổ. Peter và Hamid không thể nhìn thấy trong bóng tối, nhưng sờ
được hoa văn trên gỗ. Bàn, ghế và tủ kê trên một mặt bằng cao lên.
   - Để tránh ẩm, Peter bình luận. Còn đay là gì nữa đây?
   Có những cuộn hình xy-lanh dày kéo dài ra trong bóng tối.
   - Thảm Phương Đông! Hamid la lên. Thảm nhiều tiền, có giá trị.
   - Làm sao em biết được? Peter ngạc nhiên hỏi. Anh chỉ đoán biết là thảm thôi.
   Ngón tay em biết. Khi em 8 tuổi, ba em dạy em phân biệt thảm bằng cách sờ mó. Sợi khổ, len, nhiều cái khác nhau lắm. Thảm này không xuất xứ từ bộ lạc Hamid, nhưng rất đắt tiền. Hai, 3 ngàn đôla một tấm.
   - Úi chà! Peter la lên. Chắc là tất cả đều bị ăn cắp. Tất cả những gì nằm trong kho này đều bị lấy cắp từ một nơi nào đó. Joe và Harry là những tên trộm chuyên nghiệp. Vì vậy mà chúng được thuê để lấy cắp xác ướp Ra-Orkon.
   - Chắc là anh nói đúng, Hamid trả lời. Bây giờ làm thế nào ra khỏi đây?
   - Cửa kìa, Peter nhận xét.
   Gần như không thấy được trong bóng tối, một cánh cửa có vẻ dẫn sang một phòng khác của toà nhà. Peter cầm lấy tay cầm xoa. Dù Peter cố đẩy, cánh cửa vẫn không nhúc nhích.
   Trái lại, một cánh cửa khác mở ra dễ dàng, cửa đưa vào một phòng vệ sinh không có lối thoát.
   Peter và Hamiđ không còn sợ bị chết ngạt nữa, nhưng vẫn bị